Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341849
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1849 lượt.
ẳn là mới mua. Phía trên tủ lạnh có ghi vẫn rất đơn giản:
"Trong nồi đất là cháo gà, trong ngăn lạnh có hoành thánh, nhớ ăn.”
Trong lòng cô tràn đầy ấm áp, mở tấm màn che ở bếp gas, còn có chút ấm, đoán chừng là mới nấu. Cô bật bếp gas lên, chờ canh sôi lấy một phần hoành thánh thả vào. Mùi thơm nồng đậm theo luồng khí nóng bốc lên hun vào mắt cô khiến khóe mắt cô có chút chua chua.
Đã bao lâu rồi, cái loại cảm giác mà được người khác chăm sóc và quan tâm? Hình như kể từ khi mẹ cô đi thì chưa từng có, cô vừa ăn hoành thánh vừa không nhịn được khóc thút thít, có chút buồn cười mà cũng có chút chua xót.
Cùng lúc đó, Phương Chấn Đông đang ngồi ở bàn cơm nhà Lão Phùng, vợ lão là Khưu Thục Trinh là một người phụ nữ rất hiền thục nhanh nhẹn, cùng ở cùng viện đối diện với phòng Phương Chấn Đông. Chỉ cần Phương Chấn Đông ở nhà Khưu Thục Trinh nhất định sẽ bắt Lão Phùng kêu Phương Chấn Đông qua ăn cơm cùng. Chỉ cần có chút thức ăn, hai người uống chén rượu tâm sự thì cũng đủ để gắn bó thân thiết rồi.
Khưu Thục Trinh tay chân nhanh nhẹn bưng lên mấy đĩa thức ăn nguội và đồ ăn mới được hầm cách thủy, cười nói:
"Hai người cứ uống trước đi, dưa chua và bánh sủi cảo sẽ có ngay.”
Phương Chấn Đông gắp một miệng thịt lên bỏ vào miệng xuýt xoa:
"Chị dâu nấu ăn thật là ngon.”
Khưu Thục Trinh trêu:
"Thôi đi, chị nghe Lão Phùng nói rồi, em dâu tương lai là người rất có tay nghề nấu ăn, chị cũng nghe bảo khẩu vị của cậu rất cao. Nếu không phải thì chị đây đi đầu xuống đất!”
Phương Chấn Đông cũng cười:
"Cô ấy tuổi còn nhỏ, biết làm món ăn cũng chẳng qua cũng chỉ vài thứ, em ăn không thuận miệng bằng chị dâu làm.”
Khưu Thục Trinh phì cười vui vẻ:
"Thôi đi! Cậu cũng đừng nói dễ nghe mà dụ dỗ chị, chị đi nấu sủi cảo cho hai người đây!”
Lão Phùng phất tay một cái:
"Nhanh đi, nhanh đi, sủi cảo uống với rượu mới càng ngon, Chấn Đông, ngồi ngồi, tôi đã nhìn ra tên tiểu tử cậu hôm nay có đại hỉ sự nhá. Đến nói đi để tôi góp vui nào.”
Nói xong, cúi đầu lại thấp giọng hỏi:
"Có phải tóm được cô vợ xinh đẹp rồi? Hôm nay cậu chưa bước vào đoàn bộ thì tôi liền hiểu. Ngay cả bước chân cũng nhẹ nhàng đi. Thế nào? Khi nào mới cho Chính Ủy Đoàn Tăng Cường gặp gỡ đây?”
Phương Chấn Đông lần này không lảng sang chuyện khác, cũng không cự tuyệt, chỉ hơi gật đầu một cái. Lão Phùng không khỏi nhướng nhướng mày trêu chọc, quan sát anh từ trên xuống dưới, đảo qua một vòng rồi mới xấu bụng mà nói:
"Tôi nói này Chấn Đông! Cậu nên kiềm chế một chút, cứ như tên hán tử lỗ mãng mấy năm không biết đến vị thịt. Nay mãnh liệt được giải tỏa cẩn thận kéo cô vợ nhỏ kia không chịu nổi. Mà báo cáo kết hôn cũng nên làm rồi chứ?”
Phương Chấn Đông trầm mặc hồi lâu, đặt chén rượu xuống có chút buồn bực mở miệng:
"Chờ một chút."
"Chờ cái gì?"
Nghĩ đến chỗ này, Lão Phùng liền không muốn giấu nữa, dứt khoát mở miệng:
"Không phải là tôi có ý gì khác nhưng hai vị thân sinh của cậu….”
Phương Chấn Đông mắt cũng không chớp:
"Lão Phùng, là Phương Chấn Đông tôi cưới vợ!”
Lão Phùng thở dài, sâu xa mà nói:
"Tôi nói cho cậu phòng trước, là cậu cưới vợ không sai nhưng đó cũng là việc đại sự của Phương Gia. Cậu còn là con trai độc nhất, nếu hai vị thân sinh của cậu không đáp ứng thì cũng không phải là điều khó hiểu, cậu biết chưa? Không phải cứ cứng rắn là được, yêu đương và cưới vợ hoàn toàn khác với chuyện huấn luyện của chúng ta. Không thể gọn gàng dứt khoát như quân sự được. Cậu định thế nào thì cứ nói ra xem nào?”
Đối mặt cái người đầu gỗ như Phương Chấn Đông, Lão Phùng quả có chút khó khăn, vắt óc nửa ngày hai mắt mới tỏa sáng:
"Đúng rồi, giống như chúng ta diễn tập quân sự, cậu dạy người ta phải biết vạch chiến lược, nếu như công khai hoạt động không thành thì chuyển vào hoạt động bí mật. Tuy lời này tôi không nên nói nhưng cậu đã xác định chính xác là cô ấy chưa? Không nói dối cậu, tôi vẫn tò mò cô gái có thể khiến cậu để ý là người như thế nào? Bộ dạng xinh đẹp thì không lạ vì bên cạnh cậu không thiếu người đẹp để ý, mà hơn nữa cô gái này cậu quen cũng chưa lâu đúng không?”
Ánh mắt Phương Chấn Đông lóe lên như đang cẩn thận suy nghĩ một chút, khóe miệng không tự chủ mỉm cười nhẹ:
"Nghiêm túc mà nói, tôi cũng không rõ nữa. Dù sao lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy thì đã thấy cô ấy không hề giống người khác, cũng không hiểu vì sao nhưng không bỏ được. Hình ảnh nha đầu kia lúc đó ghim chặt vào lòng tôi. Cô ấy chính là một đóa hoa mà tôi chỉ muốn che chở trong ngực mà thôi.”
Lão Phùng không khỏi chấn động, đây là lần đầu tiên sau nhiều năm quen biết Phương Chấn Đông mới nói suy nghĩ của chính mình cho Lão mà chỉ vì là một cô gái. Lão Phùng chợt hiểu bất kể cô ấy là ai ở trên đời thì đã là vợ ván đã đóng thuyền của Phương Chấn Đông rồi.
Không thể không nói, Lão Phùng thật sự bị những lời xuất phát từ nội tâm này của Phương Chấn Đông làm cảm động. Đây là nam tử hán kiên cường mà trong lòng lại có thể mềm đến như vậy.