Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341842
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.
ai dám quản?
Trải qua một đêm bị tiêu hao thể lực khổng lồ, bây giờ cô đã đói đến da bụng dán vào da lưng rồi, không cần lo về sau nữa, ăn no rồi tính tiếp.
Không thể không nói, Phương Chấn Đông mặc dù thích chuyên quyền độc đoán nhưng vẫn rất vô cùng săn sóc. Ví dụ như bữa sáng nấu bát cháo và bánh bao cùng với dưa muối thanh đạm mà ngon miệng cũng đủ khiến cô hạnh phúc.
Hàn Dẫn Tố ăn không nhiều, ăn hai cái bánh bao và một bát cháo là đã nhiều lắm rồi. Nhưng vừa mới đặt bát cháo xuống thì Phương Chấn Đông đã bóc sẵn quả trứng gà luộc đặt vào đĩa trước mặt cô, cau mày đen lại rồi nói:
"Ăn quá ít, không trách lại gầy như vậy, ăn trứng đi! Đừng học những cô gái kia giảm cân, thật như bộ xương khô, khó coi!”
Hàn Dẫn Tố mặc kệ anh, người đàn ông này căn bản không phải là loại người bình người, con mắt thẩm mỹ hoàn toàn thoát khỏi xu hướng của xã hội.Không biết rằng xã hội hiện nay đang lưu hành mốt gầy mới đẹp. Mà cô cũng không tin nếu cô mập như heo thì anh có thể sẽ coi trọng cô.
Nhưng mà vẫn nhận lấy trứng gà hung hăng cắn một phát vô cùng trẻ con. Thật ra thì ngay cả chính cô cũng không biết trước mặt Phương Chấn Đông cô thay đổi hoàn toàn biến thành chính cô trước đây lúc mẹ còn chưa qua đời, vui vẻ, ngây thơ, tính trẻ con có chút hờn dỗi.
Người đàn ông này mặc dù nói lời không xuôi tai chút nào, lại còn bá đạo muốn chi phối người khác nhưng không thể không phủ nhận từ một góc độ nào đó anh chính là người đàn ông cưng chiều cô nhất. Không phải là cái loại chỉ biết nói ngoài miệng những lời cưng chiều mà là cưng chiều cô từ trong xương tủy.
Hàn Dẫn Tố bỏ bát đũa xuống, ngẩng đầu lên thì thấy anh chỉ cần khua vài đũa là đã ăn xong liền không khỏi tò mò hỏi:
"Các anh làm lính ai cũng ăn cơm nhanh như vậy sao? Thật ra như vậy thì không tốt cho tiêu hóa chút nào.”
Phương Chấn Đông nhẹ nhàng nhìn cô, chỉ cần làm lính, ăn cơm, mặc quần áo, ngủ, đều có quy định nghiêm chỉnh hạn chế. Là quân nhân là bảo vệ quốc gia chứ không phải là để hưởng thụ.
Hàn Dẫn Tố phát hiện đàn ông này nói gì mỗi câu đều có hàm ý khác, tóm được cơ hội là dạy dỗ cô. Không biết anh ta là Đoàn Trưởng hay là Chính Ủy nữa.
Ý nghĩ còn chưa dứt thì đã bị câu nói tiếp theo của Phương Chấn Đông hù cho bao nhiêu ý nghĩ đều bay biến mất:
"Giữa tuần anh được nghỉ phép đến cục dân chính đăng ký, ngày mai trở về doanh trại sẽ làm báo cáo kết hôn.”
Người đàn ông này cầu hôn chẳng có chút lãng mạn nào hết, nhưng cô cũng không thấy đây là trò đùa. Cô biết rõ ràng nếu giờ cô không kiên quyết phản đối thì sau tuần này đời cô sẽ biến động lớn.
Đối với người vừa mới trải qua hôn nhân thất bại như cô trong lòng đối với hôn nhân đã cảm thấy hoài nghi, thậm chí là sợ hãi và đề phòng. Mặc dù biết rõ ràng Phương Chấn Đông không phải là Trịnh Vĩ nhưng cô vẫn không tự chủ được mà e ngại, e ngại sẽ dẫm lên vết xe đổ.
Nếu như có thể, Hàn Dẫn Tố hi vọng hai người cứ như vậy cũng không sao, dù sao giờ cũng là hiện đại rồi, thay vì kết hôn rồi ly hôn thì không bằng không cần kết hôn, càng đỡ dính líu đến trẻ con vô tội.
Nghĩ đến đứa con vô tội mà mình đã bỏ đi, trong lòng cô lại một trận tan nát, đã qua lâu như vậy cô vẫn không xóa được áy náy và đau đớn tan nát trong lòng. Cốt nhục của chính mình mà cô đã tàn nhẫn bỏ đi.
Hàn Dẫn Tố nghĩ tới vô số lần, nếu như được làm lại từ đầu không chừng cô sẽ không dám quyết liệt mà làm điều đó. Cứ như vậy cô làm sao dám thanh thản mà lại kết hôn, cô sợ, rất sợ.
"Bán tranh?"
Phương Chấn Đông không buông lỏng chút nào dò xét thật kỹ:
"Tại sao phải bán tranh?”
Hàn Dẫn Tố chợt nhớ tới là mình còn thiếu tiền anh, vội vàng nói:
"À, anh giúp em trả tiền thuốc thang cho bà ngoại, ngày mai em lấy tiền trả lại cho anh.”
Ánh mắt Phương Chấn Đông lạnh lẽo, phun mấy chữ qua kẽ răng:
"Em dám trả tiền anh xem?”
Thỏ nóng nảy còn cắn người huống chi bản chất Hàn Dẫn Tố vốn là cố chấp. Có áp bức thì có phản kháng, kẻ yếu bị bắt nạt thì cũng phải có ranh giới cuối cùng. Cho nên Phương Chấn Đông nói những lời này rõ ràng đã đụng đến ranh giới của cô.
Hàn Dẫn Tố ngửa cổ lên:
"Em cứ trả đấy, bà ngoại em chẳng liên quan gì tới anh hết, tiền của anh, em….” "
Nói còn chưa dứt lời, liền bị Phương Chấn Đông tóm lấy vai xách lên, cô còn chưa biết chuyện gì đã bị anh ôm chặt vào ngực.
Giữa răng môi phút chốc đã tràn đầy mùi vị cường ngạnh của anh. Phương Chấn Đông cảm thấy mình nhịn đủ rồi, bộ dạng cô gái nhỏ giận dỗi với anh quá mê người làm những gì anh cố nhịn từ sáng sớm trong nháy mắt xông lên vượt qua giới hạn, không thể nuốt vào bụng thì trước hết phải nếm trước cho đỡ thèm.
Nhưng mới chạm vào miệng cô thì đã không còn nhịn nổi nữa, anh đem cô hôn cho đến khi cô thở hồng hộc, cả người nhũn ra và nóng lên. Nhưng vẫn chưa đủ, anh buông môi cô ra rồi dọc theo cái cổ tuyệt đẹp gặm cắn, không thể khống chế nổi, cô rên khẽ mấy tiếng:
"A! Đau!”
Nghe được cô kêu đau anh mới miễn cưỡng ngẩng đầu