XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341852

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.

>Cho đến khi Phương Chấn Đông rời đi Lão Phùng vẫn còn mất hồn, Thục Trinh vợ lão gọi mãi mà không thấy lão lên tiếng vội tới kéo kéo tay:
"Sao vậy? Hồn phách đâu rồi? Uống nhiều quá à?”
Lão Phùng định thần mới thở một hơi thật dài:
"Tôi thật muốn gặp ngay cô vợ nhỏ của Phương Chấn Đông.”
Thục Trinh hì hì một tiếng vui vẻ:
"Sao? Nói gì? Thấy mình nói chuyện thân thiết như thế tôi không tiện quấy rầy.”
Lão Phùng lắc đầu một cái:
"Cũng không nói gì nhiều, chỉ là cảm thấy hình như tôi nhìn nhầm rồi. Mình đừng nhìn Chấn Đông bình thường khí phách như lão hổ như thế mà thật ra lại là một nam tử hán si tình.”
Hôm nay Phương Chấn Đông uống không ít, trở lại phòng mình ngồi trên sofa châm thuốc. Anh bắt đầu quan sát ổ của mình, nơi này thường ngày vô cùng quen thuộc nhưng hôm nay bỗng dưng lại có cảm giác vô cùng trống trải.
Với cấp bậc của anh được phân về phòng này, điều kiện khá tốt. Nhà gồm ba phòng ngủ một phòng khách, đồ dùng trong nhà được sắp xếp rất đơn giản mà sạch sẽ, có chút cứng nhắc lạnh lùng. Mà những thứ này trước đây anh cảm thấy rất bình thường nhưng giờ lại cảm thấy không thể ấm áp bằng căn phòng của cô gái nhỏ kia.
Hoặc nơi này có thêm cô nữa chắc chắn sẽ có thay đổi lớn. Phương Chấn Đông bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ hoạch định kế hoạch cuộc sống sau này. Điều này quả là mới lạ với anh, trước đây khi cùng Chu Á Thanh kết hôn anh cũng chưa từng nghĩ đến điều này, không gặp mặt cũng không sao, dù sao cũng là quân nhân, đều như vậy cả.
Nhưng bây giờ anh đột nhiên cảm thấy càng trong khả năng của mình thì càng phải tận dụng vợ chồng ở cùng một chỗ mới đúng. Bởi vì khi cách xa thật khó mà chịu nổi. Cái cảm giác nhớ nhung thật là xa lạ nhưng từ lúc cô gái nhỏ kia xông vào mắt anh (ai xông vào ai ấy anh nhỉ?) rồi như xông thẳng vào lòng anh. Hơn nữa sau khi được hưởng qua mĩ vị xong mà bảo anh từ bỏ chẳng khác nào mà bắt sói ăn chay là điều không thể nào.
Mặc dù quen biết Hàn Dẫn Tố chưa lâu nhưng anh biết mình hiểu cô. Nếu như có điều kiện cô hy vọng có thể nghiêm túc vẽ tranh. Hơn nữa cô thật sự có tài hoa, mặc dù anh không hiểu nhưng có thể thấy nhưng bức tranh của cô có sức truyền cảm rất mãnh liệt, cô vẽ rất có hồn, đây chính là điều quyết định nên thành công của một họa sỹ.
Phương Chấn Đông cảm thấy mình có khả năng để tạo điều kiện tốt nhất cho cô thoải mái phát triển. Mà đó cũng là chút mưu cầu phúc lợi của anh, anh không hi vọng hai người vì quá bận rộn mà không có thời gian để sống cùng nhau. Mà để cô đồng ý trước tiên phải thay đổi vài thứ đã.
Mà đi theo sống cùng anh đứng ở góc độ nào đó thì đó là lựa chọn thỏa đáng nhất. Nhưng phải cẩn thận thương lượng với cô gái nhỏ kia một chút. Đừng nhìn bộ dáng nhu nhược kia mà tưởng dễ bắt nạt. Cô vô cùng quật cường, tính khí nổi lên chắc anh cũng khó mà gánh nổi. Đừng cứ nhìn cái mặt đen của anh mà nghĩ, chỉ cần nhìn thấy cô chau mày thôi là anh đã thấy khổ sở như moi cả trái tim của anh ra vậy.
Phương Chấn Đông chậm rãi phun khói trong miệng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bóng đêm âm trầm không thể nhìn xa được. Không biết bây giờ cô đang làm gì, có phải cũng đang như anh cũng đang vạch ra kế hoạch cho tương lai họ? Mới xa cách không bao lâu anh lại bắt đầu nhớ cô rồi.
Dĩ nhiên Phương Chấn Đông không biết lúc này Hàn Dẫn Tố chẳng còn hơi sức đâu mà nhớ anh khi phải đối diện với những vị khách không mời mà tới.
Cô ăn tối xong cũng không lên ngủ ngay mà nhớ tới cảnh trong giấc mơ đêm qua cảm hứng chợt dâng trào. Cô bắt tay vào vẽ tranh, con đường lát đá xanh trong mơ, đầu phố nhỏ, thuyền nhỏ, còn những cây liễu hai bên bờ sông cùng với hình ảnh mẹ trên cầu. Cô nhớ ra tất cả và vẽ lên.
Đáng tiếc vẽ không bao lâu thì bị tiếng chuông cửa cắt đứt luồng cảm xúc, cô nhìn lên đồng hồ treo tường, đã chín rưỡi tối rồi thì có thể là ai nhỉ? Cô nhìn qua màn hình thấy cha cô cùng mẹ kế đang đứng ở bên ngoài.
"Tiểu Tố, là cha."
Hàn Dẫn Tố cắn cắn môi rồi quyết định mở cửa, dù sao thì người kia nói thế nào cũng là cha cô là người trước kia đã từng yêu thương cô. Bảo cô xem như người dưng quả thật cô không thể làm được.
Triệu Hồng cùng Hàn Thanh Sơn tới là để tham gia hôn lễ của Hàn Dĩnh và Trịnh Vĩ, đã tới từ ngày hôm qua. Hàn Dĩnh sắp xếp cho hai người ở khách sạn không xa nơi tổ chức hôn lễ. Hai ngày sau sẽ là hôn lễ của Hàn Dĩnh và Trịnh Vĩ.
Tận đáy lòng mà nói, Hàn Thanh Sơn quả thật không muốn quấy rầy Tiểu Tố nhưng cũng không phải lý do Triệu Hồng khích ông đi mà thật ra ông cũng muốn xem cuộc sống của con gái thế nào nên tới.
Triệu Hồng là người đàn bà lòng dạ vô cùng hẹp hòi, lúc gả cho Hàn Thanh Sơn, sắc mặt Hàn Dẫn Tố đối với bà không tốt rồi. Mặc dù nha đầu này không nói gì nhưng đôi mắt kia vẫn luôn lộ ra vẻ bài xích và lạnh lùng.
Triệu Hồng biết mẹ ruột Hàn Dẫn Tố là người phụ nữ xinh đẹp nhã nhặn và lịch sự. Mặc dù Triệu Hồng biết mình có chút nhan sắc nhưng so với mẹ Hàn Dẫn Tố thì không cùng một cấp bậc. Giống như Hàn Dẫn Tố và Hàn Dĩnh, đó là loại khác biệt từ trong xương tủy,