Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341857

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1857 lượt.

r>"Hả?"
Trong điện thoại truyền đến âm thanh tút tút, Hàn Dẫn Tố ngạc nhiên hồi lâu rồi có chút dở khóc dở cười. Cô lập tức gọi lại, bên kia vừa bấm nút nhận cô không thèm đợi Phương Chấn Đông nói lập tức nói luôn:
"Không cho tắt máy, em có việc cần nói!”
Phương Chấn Đông không khỏi nhếch khóe miệng, cô bé này lá gan càng ngày càng lớn, dám dùng giọng ra lệnh như vậy nói chuyện với anh à? Nhưng anh vẫn đáp lời cô:
"Ừ?"
Hàn Dẫn Tố thở phào nhẹ nhõm, nhưng đột nhiên phát hiện không biết nên nói từ đâu. Trầm mặc hồi lâu mới ấp úng mở miệng:
"À, hai ngày sau anh….anh có rảnh không?”
"Hai ngày sau?"
Phương Chấn Đông hơi ngẩn ra, trả lời:
"Có. Hình như sư bộ đang có việc.”
Hàn Dẫn Tố vừa trầm mặc lặng yên mấy giây:
"Vậy anh cứ lo việc của anh đi, không sao.”
Trong giọng nói của cô có vẻ thất vọng rõ ràng, Phương Chấn Đông không thể coi thường được, suy nghĩ một lát mới mở miệng:
"Cũng không phải anh nhất định phải có mặt, lão Phùng có thể đi thay anh.”
Ánh mắt Hàn Dẫn Tố sáng lên:
"Vậy anh có thể đi đến đám cưới này với em được không?”
"Đám cưới?”
Phương Chấn Đông cau mày:
"Đám cưới của ai?"
Đầu kia yên lặng một hồi mới truyền đến giọng nói bình thản của cô:
"Chồng trước của em.”
Để điện thoại di động xuống đột nhiên anh có một luồng xúc động dâng lên hận không thể lập tức trở về ôm cô gái nhỏ vào ngực mình. Giọng nói của cô trong điện thoại tuy bình thản nhưng anh có thể cảm giác được sự cô đơn của cô. Mà chính điều đó làm lòng anh ngứa ngáy khó chịu.
Nếu như anh nhớ không lầm chồng trước của cô và em gái cô….
Cả người anh dâng lên một nỗi tức giận, chồng trước của cô đúng là tên đàn ông vô sỉ. Đã mèo mỡ với em vợ rồi còn gióng trống khua chiêng làm đám cưới đã thế còn dám giễu qua mặt vợ trước. Nếu hắn mà là lính dưới tay anh thì đã sớm bị anh lột da rút gân rồi.
Phương Chấn Đông chợt nhớ tới lời nói của lão Phùng:
"Hai vị thân sinh nhà cậu đã không đồng ý rồi nên con gái nhà người ta gả cho cậu chắc chắn sẽ phải chịu uất ức.”
Anh đã quên mất điều này, anh là người đàn ông đơn giản chưa bao giờ nghĩ tới chuyện kết hôn lại phức tạp như vậy. Nhưng lão Phùng đã nhắc nhở anh thì anh cũng không cam lòng để người phụ nữ của mình phải chịu uất ức. Dù người đó là cha mẹ mình anh cũng không cho phép.
Thật ra thì những điều này đều là do lão Phùng suy đoán. Hai vị thân sinh Phương Gia với mọi chuyện của anh đều luôn tôn trọng. Nhưng vì mục đích của bản thân phải đạt được thỏa đáng nên anh cảm thấy nên phòng ngừa chu đáo là hơn.
Theo trực giác của anh nếu đưa thẳng Tố Tố về nhà mình thì cũng không thỏa đáng lắm. Một chút anh cũng không muốn người phụ nữ của mình phải đối mặt với lúng túng hoặc là không được hoan nghênh.
Đầu tiên nên để Phương Nam biết đến sự tồn tại của Tố Tố. Phương Nam mặc dù là con gái của Phương Gia nhưng có ảnh hưởng cực lớn với cha mẹ. Mà anh dám chắc Phương Nam sẽ thích Tố Tố, rồi sẽ nhanh chóng thuận theo mà chấp nhận cô là chị dâu. Mà hai ngày sau chính là thời cơ tốt nhất.






Trịnh Vĩ ngồi ở trong góc phòng chờ hút thuốc không có vẻ nào là chú rể đang hạnh phúc cả, sắc mặt có chút âm trầm phiền não. Hàn Dĩnh đã trang điểm xong, đám dâu phụ cũng tới chúc mừng cô dâu nhưng nhìn sắc mặt của chút rể liền cùng nhau rối rít ra ngoài.
Hàn Dĩnh cầm hộp phấn trên tay hung hăng ném lên bàn trang điểm, xoay người nhìn Trịnh Vĩ. Khuôn mặt vừa mới miễn cưỡng tươi cười đã biến mất tăm:
"Anh có ý gì đây? Không muốn lấy tôi sao? Nói chuyện đi chứ?”
Trịnh Vĩ cầm điếu thuốc trên tay để trên gạt tàn có chút giễu cợt hỏi lại:
"Không muốn cưới là có thể không cưới sao?”
Triệu Hồng cùng bà Trịnh đẩy cửa đi vào không khỏi sửng sốt. Trịnh Vĩ cũng không thèm nhìn Triệu Hồng và bà Trịnh lạnh mặt xoay người đi ra ngoài. Bà Trịnh không khỏi âm thầm thở dài, thật không biết có phải là oan nghiệt đời trước hay không mà kiếp này chọc phải sao chổi là Hàn Dĩnh.
Hàn Dĩnh cũng không phải là Hàn Dẫn Tố, bởi vì Hàn Dẫn Tố có muốn bóp tròn hay méo đều tùy ý mình, bà Trịnh đã quá hiểu điều đó. Nhưng đứa em gái này so với chị nó không giống như Bà Trịnh muốn, muốn công việc thì không có công việc, khí chất thì không có khí chất, đã thế còn gian ngoan lười biếng cái gì cũng tham lam chiếm hết.
Vì trong bụng của cô ta có cháu trai nên bà mới nhịn nhưng Hàn Dĩnh cũng không phải ngồi không, cô ta dùng những từ thô bỉ nhất để uy hiếp. Nếu không chịu cưới cô ta thì chuyện này sẽ đến tai lãnh đạo của Trịnh Vĩ.
Ban đầu công việc của Trịnh Vĩ là do hai người quỵ lụy đưa tiền nhờ người khác chạy chọt mới được vào sở giao thông. Nếu Hàn Dĩnh náo loạn không thành công thì sự nghiệp mới gây dựng chưa được bao lâu sẽ tan tành mà gia đình cũng không phải có gia thế sẽ chẳng còn đường mà ngóc lên được.
Bà Trịnh cũng là điển hình của kẻ chuyên bắt nạt kẻ yếu, lần này gặp phải người như Hàn Dĩnh cũng đành không muốn ngậm bồ hòn làm ngọt thì cũng phải ngậm. Nhưng nhìn tình


Insane