Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.
cạnh con gái mình. Nói một trời một vực đúng là chẳng ngoa chút nào, chẳng lẽ đây chính là mệnh? Con gái bà đến chết cũng vẫn kém Hàn Dẫn Tố?
So với người khác, giờ phút này Trịnh Vĩ càng khó hơn để bày tỏ sự khó coi và hối hận. Hàn Dẫn Tố đem theo Phương Chấn Đông không còn nghi ngờ gì nữa là đang muốn nhìn thấy tình cảnh nhếch nhác nhất của hắn.
Nói xong, ánh mắt lóe lên hai cái:
"Xem ra lần đầu tiên gặp mặt em đã gọi anh là anh rể quả là không chút oan uổng nào, có đúng không anh rể?”
Hàn Dĩnh có một loại phong tình thiên phú, bất giác trong lời nói sẽ có loại hấp dẫn mỵ hoặc, người đàn ông bình thường muốn chống được phải kiên định mới được.
Đối với những chiêu trò cũ rích này của Hàn Dĩnh, Hàn Dẫn Tố đã quá rõ, nhưng ban đầu cô ta dùng chiêu này để câu dẫn Trịnh Vĩ bây giờ vẫn thủ đoạn như vậy trước mặt Trịnh Vĩ thi triển với người đàn ông khác không biết trong lòng Trịnh Vĩ nghĩ thế nào?
Ánh mắt Hàn Dẫn Tố hơi châm biếm liếc qua Trịnh Vĩ không khỏi nhếch môi cười. Thật ra thì cô cũng chỉ là người nhỏ bé bình thường mà thôi, càng không phải là thánh mẫu bạch liên hoa. Chuyện của chồng trước và Hàn Dĩnh tuy không nói ra nửa chữ khó nghe chỉ là bởi vì từ nhỏ mẹ đã dạy dỗ cô rất tốt. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ tha thứ.
Lúc này, khó chịu, hối hận, nhếch nhác, tức giận, đủ loại phức tạp đan vào cảm xúc khiến Trịnh Vĩ không thể giấu nổi qua nụ cười miễn cưỡng nữa. Hàn Dẫn Tố cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Hơn nữa, đối với hành động của Hàn Dĩnh, cô cũng không ngăn cản, cô quay sang liếc nhìn Phương Chấn Đông để chắc chắn biết anh sẽ không làm cô thất vọng.
Phương Chấn Đông nhíu đôi lông mày rậm quét qua Hàn Dĩnh một cái rồi không thèm chú ý đến cô vẫn nhìn Hàn Thanh Sơn đầy vẻ chân thành và tha thiết mà nói
"Hôn sự quyết định có chút vội vàng, nhưng xin cha yên tâm, con sẽ đối xử tốt với Tố Tố.”
"Này! Các người đang diễn màn gì vậy? Hôm nay là hôn lễ của Tiểu Dĩnh nhà tôi!”
Giọng Triệu Hồng the thé mang vẻ bén nhọn vô cùng, tuy nhiên thật đáng tiếc vì sau đó lời chưa kịp ra khỏi miệng đã bị một vị khách trung niên bụng phệ đến cắt ngang.
Trịnh Vĩ sợ hết hồn nhất thời có chút luống cuống, vị này chính là Dương chủ nhiệm. Đây là vị khách quý mà hắn không ngờ có thể mời tới. Chủ nhiệm của Sở không tính là chức lớn nhưng cũng có chút quyền. Nghe nói phía trên ông ta có người cấp cao nâng đỡ nên người bình thường cũng khó có thể mà mời được. Lần này vì hắn đã tặng lễ lớn mới mời được, năm nay việc thăng chức và tiền tài phải dựa hết vào ông ta.
Vị này chủ nhiệm bình thường ở trong cơ quan đều là mắt trên đỉnh đầu nhưng giờ lại mang theo nụ cười nịnh nọt cấp bách chạy đến đây thật khiến cho người ta không thể tượng tượng nổi.
Trịnh Vĩ vội vàng tiến lên:
"Dương chủ nhiệm, anh…."
Hắn căn bản không nói lên lời mà Dương Chủ nhiệm ngay cả liếc mắt cũng không thèm nhìn hắn trực tiếp đến chỗ Phương Chấn Đông khom lưng mà nịnh nọt:
"Chào Thủ trưởng, em là Tiểu Dương, anh còn nhớ không?”
Một đôi mắt ti hí như hạt đậu lóe lóe nhìn Phương Chấn Đông chờ mong khiến Hàn Dẫn Tố chợt buồn cười. Nhìn người đàn ông trước mắt rõ ràng đã hơn bốn mươi nhưng lại tự xưng mình là Tiểu Dương. Tình huống buồn cười này là thế nào?
Phương Chấn Đông ngay cả lông mày cũng không động đậy, hé mắt nhìn người lùn mập trước mặt nửa ngày cũng không nhớ nổi ông ta là ai. Nhưng khuôn mặt lạnh lùng của anh lại khiến cho người ta không thể đọc được ý nghĩ càng không thấy được chút khách sáo muốn hàn huyên khiến cho không khí thêm phần lúng túng.
Dương chủ nhiệm lại hiển nhiên không thèm để ý, trên mặt dường như bốc lên hưng phấn đỏ ửng, tiếp tục kết giao tình:
"Chắc anh không nhớ em, năm ngoái chi nhánh công ty của Tổng giám đốc Phương khánh thành em đã gặp anh….”
Hàn Dẫn Tố cùng với Phương Chấn Đông bước ra khỏi khách sạn, trên mặt cô nụ cười không thể nào che giấu được, khúc khích cười mấy tiếng mới ngẩng đầu lên nhìn Phương Chấn Đông:
"Anh đã nhớ ra ông ta là ai chưa?”
Phương Chấn Đông trong nháy mắt mất hồn, lúc này cô gái nhỏ đã không còn tâm sự nặng nề như lúc nãy nữa, nụ cười trên mặt như vén mây để nhìn thấy ánh sáng mặt trời, đẹp mắt và rực rỡ như vậy. Phương Chấn Đông phát hiện mình vô cùng muốn đem cô gái nhỏ này giấu trong ngực mình để nụ cười này chỉ duy nhất thuộc về mình mà thôi.
Phương Chấn Đông mặc dù là người trực tiếp đơn giản nhưng không có nghĩa là ngu xuẩn, có rất nhiều chuyện anh không muốn quan tâm nhưng rõ ràng hiểu, dù sao với gia thế của anh và địa vị của gia đình cũng là điều không thể nào tránh khỏi.
Mặc dù chán ghét cái loại sắc mặt nịnh nọt như vừa rồi nhưng vì để cô gái nhỏ của mình vui nên anh quyết định không thèm nhìn mấy chuyện râu ria kia.
Em gái của anh là Phương Nam làm kinh doanh như thế nào anh cũng không rõ lắm nhưng có một lần vào năm ngoái vào kỳ mghỉ phép thì cô có khai trương một chi nhánh nên cứng rắn kéo anh theo lần đầu tiên. Đến giờ đã từng gặp ai anh cũng đã sớm quên.
Đối với những người không liên quan, từ