XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1855 lượt.

i, từ trước đến giờ đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn anh, bây giờ anh mới có thể yên tâm. Dĩ nhiên anh hoàn toàn rõ ràng, cô gái nhỏ này một mực giấu kín, nếu như anh không dùng thủ đoạn bá đạo và cứng rắn sợ rằng muốn ôm được cô vợ nhỏ còn đợi lâu.
Anh không vội nóng nảy, dù sao thì đã ôm được cô vào lòng mình thì sớm muộn gì cô cũng sẽ thích mình. Thật ra thì anh vẫn cảm giác cô gái nhỏ này căn bản là thích anh nhưng chẳng qua là mạnh miệng không chịu thừa nhận mà thôi.
Nhưng bây giờ cảm thấy được trong lòng cô rõ ràng có anh, cái loại vui sướng này đủ làm anh kích động không dứt….
Dưới ánh trăng đôi nam nữ kịch liệt dây dưa, hận không thể được vĩnh viễn dính vào cùng nhau mãi mãi không rời. . . . . . Phập phồng, kích động, thở dốc chồng chất với nhau, kích tình châm ra lửa đưa màn đêm trong trẻo lạnh lùng cũng thiêu đốt thành triền miên.
Tác giả có lời muốn nói: thịt tức thị không, không tức thị thịt (niệm 1000 lần)…….






Hàn Dẫn Tố bị tiếng rời giường của ai đó mơ hồ đánh thức dậy, mở mắt ra đập vào mắt là tấm lưng dày rộng của Phương Chấn Đông. Anh đang đứng ở cạnh giường, động tác mặc áo quần vô cùng lưu loát, ánh sáng mờ mờ bị màn cửa che kín khó khăn lắm mới len lỏi được vào, ánh sáng chiếu ngược làm bóng lưng anh có vẻ to lớn vô cùng.
Có lẽ phát hiện thấy tiếng động sau lưng, anh quay lại, đôi mắt đen tràn đầy vẻ thỏa mãn:
“Em ngủ tiếp đi, buổi chiều anh bảo Tiểu Lưu tới đây dẫn em đi xem xung quanh một chút.”
Giọng nói có chút trầm thấp lại vừa dịu dàng khiến cho mặt Hàn Dẫn Tố không khỏi đỏ lên. Cô không nghe lời anh mặc nhanh áo ngủ rồi trở dậy đưa tay cầm chiếc áo sơ mi vắt đầu giường đưa cho anh. Ngón tay mảnh khảnh lướt qua ngực anh không khỏi ngẩn người, trước ngực anh có vài chỗ sẹo lồi lõm rất dữ tợn, có vẻ đã khá lâu rồi nhưng vẫn thấy ghê người.
Ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve lại bị anh nắm lại, cô ngẩng đầu lên thấy ánh mắt anh dịu dàng như nước. Hình như đã biết suy nghĩ của cô trầm giọng nói:
Mà bây giờ, Hàn Dẫn Tố dường như khống chế không được bắt đầu tự ti, cô cảm thấy mình không xứng với người đàn ông tốt như Phương Chấn Đông. Mặc dù anh chưa từng nói là ghét bỏ cô nhưng cô cảm thấy mình thật có lỗi với người đàn ông này. Nếu như có thể cô hy vọng cả đời ở bên cạnh anh. Nếu như có thể cô muốn cả đời làm cô vợ nhỏ của anh, không cần văn vẻ hoa mỹ, chỉ cần dầu muối tương dấm cũng là hạnh phúc khó cầu rồi.
Cô chỉ sợ số mệnh sẽ không đối xử tốt với mình, kể từ khi mẹ cô ra đi, người luôn luôn không tin vào số phận đã có chút tin rồi. Trong cảm xúc rối rắm lo được lo mất cô đã trải qua ba ngày ở doanh trại như vậy. Mà hình như ngay từ đầu cô đã có cảm giác như vậy.
Nơi này là nơi có thể trốn tránh tất cả mọi phiền não, có thể gọi là ngoại thế đào nguyên, cảnh sắc tươi đẹp, con người nhiệt tình trực bạch không có đấu đá lục đục, không có a dua nịnh hót. Nơi này có thể thể hiện tình cảm và sự quan tâm của mình với người khác một cách trực tiếp. Đây là một nơi tràn đầy màu xanh biếc đầy sức sống bừng bừng với bốn mùa ôn hòa, là nơi là Hàn Dẫn Tố không hề muốn rời đi.
Có lẽ là bởi vì nơi này có Phương Chấn Đông, anh không giỏi nói chuyện mà trực tiếp cho cô một thế giới vô cùng xinh đẹp và yên bình. Nhưng thế giới có xinh đẹp đến mấy thì cô cũng phải trở về trần thế, mà trần thế thì thực tế thường là tàn khốc.
Hàn Dẫn Tố vừa ra cổng trường liền nhìn thấy Phương Nam đang ở đó, cô ngồi trong xe vẫy tay với cô. Trong lòng Hàn Dẫn Tố vẫn có điều rối rắm trong lòng bây giờ lại càng rối rắm hơn. Cô rất rõ ràng thái độ của Phương Chấn Đông như thế nào thì không có nghĩa là cả Phương Gia sẽ như vậy. Hơn nữa sau khi cô trở về cô đã hiểu vì sao cha của Phương Chấn Đông lại quen mắt như vậy, đó là một vị lãnh đạo lớn thường xuyên xuất hiện ở giới truyền thông.
Nói thật, lúc Hàn Dẫn Tố phát hiện ra điều đó thì bao nhiêu huyễn hoặc mình đã biến hết, đầu óc mơ hồ đã trở nên tỉnh táo trong nháy mắt. Phương Gia hiển hách thật vượt quá suy nghĩ của cô, mà gia đình đó sẽ chấp nhận người đàn bà đã kết hôn một lần làm con dâu sao? Huống chi Phương gia chỉ có một mình Phương Chấn Đông là con trai độc nhất.
Chuyện như vậy dùng chân gót để nghĩ cũng hiểu là không thể nào, cho nên Phương Nam đến tìm cô cô cũng không ngạc nhiên nhưng vẫn có chút khẩn trương không nói ra được. Bởi vì trong lòng cô còn tồn tại hi vọng xa vời, bởi cô thật sự thích Phương Chấn Đông cho nên cô càng không thể không để ý đến thái độ của người nhà anh, hơn nữa chút tự tin cô cũng không có.
Phương Nam đã sớm thấy Hàn Dẫn Tố, không thể không nói cô gái nhỏ này thật ưa nhìn, đứng một chỗ mà có thể nổi bật đến vậy, cũng khó trách người sắt đá như anh trai mình lại có thể nhìn trúng.
Cô mặc một chiếc áo khoác dài màu trắng có đai lưng thắt vòng eo mảnh khảnh, mái tóc dài trong gió thổi bay bay đến xinh đẹp, cả người cô yểu điểu lả lướt, phong tình thật ý vị. Nếu như cô chưa từng kết hôn Phương Nam có thể nghĩ đến chuyện mẹ c