Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1860 lượt.
dịu dàng ở đâu. Hàn Dẫn Tố mặc dù bất ngờ nhưng không có phản ứng gì. Đây là lần đầu tiên anh nói về điều này với cô, cô không biết phải đáp lại như thế nào.
Phương Chấn Đông cảm thấy mình nên nói rõ ràng những điều này, đời này anh sẽ có cô bên cạnh cho nên chuyện lúc trước anh cũng muốn cô biết. Anh không muốn tương lai hai người lại có sự hiểu lầm không đáng có, hơn nữa mặc dù ly hôn với Chu Á Thanh nhưng giao tình của hai nhà cũng có nên cũng không thể cả đời không gặp mặt.
"Á Thanh là người phụ nữ tốt……”
Cảm giác cô gái nhỏ trên người bỗng nhúc nhích, Phương Chấn Đông nắm cả hông cô xốc lên, bàn tay dời lên giữ lấy cái đầu nhỏ trực tiếp ra lệnh:
"Không cho phép suy nghĩ lung tung, nghe anh nói, mặc dù Á Thanh là người phụ nữ tốt nhưng bọn anh đã ly hôn, hôn nhân cũng chỉ duy trì có một năm. Anh vốn không hiểu vì sao cô ấy lại muốn ly hôn, trước em anh không quan tâm kết hôn với ai, có em rồi anh đã hiểu. Hôn nhân phải nên từ nên tảng cả hai cũng vui vẻ hạnh phúc, môn đăng hộ đối không phải là nền tảng vững chắc được. Tố Tố, em hiểu ý anh chứ?”
Thật lâu sau Hàn Dẫn Tố mới phục hồi tinh thần lại, người đàn ông này quanh co như vậy chẳng lẽ muốn thổ lộ với cô? Mà mờ mịt như vậy mà không phải là thẳng thắn thổ lộ hình như không phải là phong cách của Phương Chấn Đông?”
Hàn Dẫn Tố tò mò nghiên cứu nhìn vào mắt anh mới phát hiện điều lạ, trong đáy mắt đen hình như có tia quẫn bách xẹt qua. Điều này quả là hiếm có với anh, hơn nữa sau quẫn bách còn có chút mong đợi, một cái nhìn đầy hàm ý đang mong chờ nhìn cô.
Cô chợt cảm thấy buồn cười, nhớ tới lúc kể từ khi hai người biết nhau thì mình đã bị anh ép đến mức dường như không còn ngóc đầu lên được, vào giờ phút này cô cảm thấy mình thậm chí còn có càm giác hả giận nữa.
Cô đôi mày cô hờn dỗ nhếch lên, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào Phương Chấn Đông nhưng miệng thì cứ như vỏ trai sống chết ngậm chặt không thèm nói một lời.
Phương Chấn Đông phát hiện mình cũng chỉ là người đàn ông tầm thường mà thôi, trừ hành động ra anh còn muốn biết trong lòng cô gái nhỏ đang nghĩ gì, muốn nghe từ cái miệng nhỏ có thể thốt lên những lời ngon tiếng ngọt. Ai ngờ cô gái nhỏ này nghe mà không chịu hiểu, hơn nữa mình đã ám hiệu rồi mà mò mãi vẫn không ra. Cô nghe không hiểu hay là đang giả bộ?à
Mặc kệ có phải giả bộ hay không thì phản ứng của cô khiến anh vô cùng bất mãn. Cái loại bất mãn này trực tiếp xông lên đại não thành hành động, anh cảm thấy mình cần thiết phải khiến cô vợ nhỏ hiểu rõ vấn đề.
Hàn Dẫn Tố cũng không được đắc ý bao lâu, cô rất nhanh liền phát hiện ngọn lửa trong mắt anh lại cháy rực lên lần nữa mà phía dưới lại cảm thấy cái gì đó đang cứng rắn. Cô vô cùng rõ ràng tiếp theo anh sẽ dọn dẹp cô như thế nào.
Cô cảm thấy eo đều như muốn đứt, vội vàng dùng cả tay chân, để nghĩ cách thoát khỏi Phương Chấn Đông nhưng dáng tiếc đã trễ. Sau một hồi trời đất rung chuyển thì cô lại bị Phương Chấn Đông một lần nữa đè xuống dưới…..
Bàn tay nhỏ bé của cô dùng sức đẩy anh, đấm anh, giọng nói cực kỳ tức giận:
"Phương Chấn Đông, anh tránh ra, ép em không thở nổi rồi, Phương…..A….Ưmmm…..”
Câu nói kế tiếp bị nuốt ngay, Phương Chấn Đông hôn cô đến mức trong nháy mắt cô quên mất đêm nay là đêm nao. Hiển nhiên lần này Phương Chấn Đông cũng không dễ dàng bỏ qua cho cô, sau khi hôn đủ vốn mới nắm lấy cằm cô bá đạo tuyên bố:
"Tố Tố nhìn anh, anh là Phương Chấn Đông, anh là người đàn ông của em, đời này là vậy…..”
Hàn Dẫn Tố dường như muốn tắt thở, thở dốc hai tiếng. Ánh mắt từ khuôn mặt như được điêu khắc tinh xảo của anh nhìn xuống người anh. Màu da ngăm đen vì tình dục mà bắp thịt cuộn lên ở dưới ánh trăng như một mảnh sáng trong, mồ hôi theo thân thể anh nhỏ giọt xuống rơi vào tóc cô rồi biến mất. Mùi cơ thể nồng đậm chỉ thuộc về anh chui vào mũi cô rồi tiến thẳng vào lòng cô khiến cô không kìm hãm được mà xúc động.
Cô hiểu mình thích người đàn ông này, mặc dù cô vẫn mạnh miệng không chịu thừa nhận là bởi vì cô sợ. Cô sợ mình không xứng với anh. Cô sợ sau hạnh phúc sau khi mất đi cô sẽ không chịu đựng được. Lòng cô đã quá tang thương yếu ớt không thể nào chịu đựng thêm vận miệng nhấp nhô một lần nữa. Hơn nữa người đàn ông ưu tú như anh cô có thể giữ được sao?
Nếu như không phải là Phương Chấn Đông bá đạo như vậy thì có thể đời này, đời sau hai người cũng sẽ không có quan hệ gì với nhau. Nhưng ở trong lòng người đàn ông này cô vẫn cảm thấy được tương lai.
Người phụ nữ nào chẳng mong muốn đến tương lai, cô chợt nghĩ thông suốt, theo trái tim mình cũng tốt. Như Mộ Phong đã từng nói không thể vì Trịnh Vĩ là một con rắn độc mà xem tất cả đàn ông đều là dây thừng. Ít nhất cô đối với anh có niềm tin, mặc dù có mù quáng nhưng vô cùng tin tưởng.
Ánh mắt cô sáng chói đưa tay lên ôm lấy cổ của anh, đem môi mình dán vào môi anh. Phương Chấn Đông ngạc nhiên hồi lâu rồi mừng rỡ như đến vọt đến mọi tế bào. Hai bàn tay giữ chặt lấy gáy cô, trong nháy mắt quyền chủ động liền đổi sang cho anh.
Tất nhiên là cô gái nhỏ này phải thích anh rồ