Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.
ải được ôm cô vợ nhỏ của mình. Chỉ cần bước vào cửa có thể ngửi thấy mùi thức ăn quen thuộc, thấy bóng dáng mảnh khảnh của cô đang bận rộn thì đó mới là gia đình của anh. Có cô trong gia đình, một gia đình hạnh phúc và ấm áp.
Phương Chấn Đông đặt bát cơm trong tay xuống ngẩng đầu lên nhìn cô vợ nhỏ của anh. Hôm nay anh lại về muộn, mặc dù anh tận lực muốn chạy về sớm nhưng vẫn chậm giờ cơm. Hàn Dẫn Tố đã ăn rồi nhưng vẫn bày món ăn nóng lên bàn và ngồi cùng bàn nhìn anh ăn rồi thỉnh thoảng lại gắp cho anh, múc canh cho anh luôn tay.
Trong lòng anh nóng lên, chỉ cần vào nhà mà trong nhà có vợ là cũng đủ khiến trong lòng lan ra tận bên ngoài đều thỏa mãn. Cô dịu dàng động lòng người làm anh hận không thể đem cô khảm vào trong ngực mình không cho cô thoát ra được. Đáng tiếc sáng sớm ngày mai cô lại phải đi.
Sắc mặt anh chợt tối lại, cô lại đi chính là một lần nữa chia cách:
“Tố Tố, chuyện lần trước anh nói với em, em suy nghĩ thế nào?”
Phương Chấn Đông không nhịn được nói đến vấn đề quan trọng, chuyện bắt cô từ chức không biết anh đã nói bao nhiêu lần nhưng cô gái nhỏ bình thường thì dịu dàng như thế này lại khiến anh phải kéo dài đến tận bây giờ. Không chịu nói là đồng ý, cũng không nói là không đồng ý cứ kéo dài như chuyện đăng ký kết hôn, thoáng cái đã một tháng trôi qua mà cô vẫn không chịu đồng ý.
Anh không tiếp tục nữa mà nhẹ nhàng bên tai cô khẳng định:
“Tố Tố, em có tâm sự?”
Hàn Dẫn Tố nhẹ nhàng xoay người tựa lưng vào tủ bát đĩa, đưa tay ôm lấy cổ anh lắc đầu một cái. Phương Chấn Đông chỉ dùng chút sức là có thể nhấc bổng cô lên ôm đến sofa ở phòng khách ngồi xuống đem cô ngồi trong lòng mình. Bàn tay anh nắm lấy cằm cô nhẹ nhàng nâng lên khiến mắt cô không thể trốn tránh chỉ có thể nhìn thẳng vào anh:
“Nói cho anh biết đi Tố Tố, giữa anh và em không nên giấu nhau bất kỳ chuyện gì.”
Hàn Dẫn Tố chợt nở nụ cười:
“Giấu giếm gì? Sao có thể nói nghiêm trọng như vậy? Dù sao thì chuyện từ chức cũng không phải là chuyện nói thì có thể lập tức làm được, dù sao em cũng là giáo viên được biên chế chính thức.”
Phương Chấn Đông chau mày:
“Có cần anh tìm hiệu trưởng của em nói chuyện một chút không?”
Hàn Dẫn Tố ngạc nhiên, vội vàng khoát tay:
“Không, không cần! Nói đùa, để cho anh ra mặt chẳng phải là ỷ thế hiếp người à?”
Cô đưa tay lên hung hăng xoa xoa mặt anh mấy cái:
“Cái gương mặt đen ngòm này hiệu trưởng bọn em mà thấy chắc ba ngày không yên giấc. Phương Chấn Đông, anh để cho em tự mình xử lý chuyện của mình có được không? Em là phụ nữ độc lập, hơn nữa em thích mọi thứ phải có đầu có đuôi, ít nhất phải để em thuận lợi dạy xong học kỳ này.”
“Phụ nữ độc lập?”
Trong đáy mắt anh thoáng qua ý cười, từ khi quen biết mình đến giờ hình như bây giờ mới thấy cô nổi loạn. Thực ra thì anh cũng không muốn bá đạo như vậy nhưng đây là chuyện của cô vợ nhỏ anh mà anh thì hận không thể giải quyết tất cả mọi chuyện cho cô để cho cô có thể yên tâm mà ở ên cạnh mình nhưng đáng tiếc cô một chút cũng không chịu hiểu.
Dù sao cô nói có vài phần đạo lý là được, anh kéo bàn tay nhỏ bé đang xoa mặt mình xuống nắm chặt trong tay. Cô bé này hôm nay lá gan càng lúc càng lớn, không giống như ban đầu lúc nào cũng sợ anh làm anh rất vui. Hơn nữa ở trên giường thỉnh thoảng xù lông như con mèo nhỏ cũng làm anh thấy thú vị vô cùng.
Nghĩ tới chuyện như vậy thân thể anh thật nhanh chóng mà phát sinh biến hóa. Hàn Dẫn Tố cảm thấy dưới mông có vật gì đó cưng cứng bắt đầu chỉa vào chỗ nào đó liền thừa biết người đàn ông này chắc chắn lại muốn làm chuyện xấu rồi.
Trong mắt cô không khỏi dâng lên chút tinh quái, không giống như lần trước cứ co cẳng chạy, ngược lại lần này tay cô khẽ trượt lên vai anh, thân thể uyển chuyển giạng chân lên đùi anh.
Cái tư thế này tràn đầy hấp dẫn, hơn nữa trên người Hàn Dẫn Tố chỉ mặc một cái áo sơ mi mỏng manh, hai người lại dính sát vào nhau lại mở ra một cúc khiến từ góc độ của Phương Chấn Đông có thể thấy rõ áo ngực ren màu đen đang nâng lên bầu ngực tuyết trắng.
Cộng thêm cô gái nhỏ này hôm nay không hiểu vì sao lại khác lạ, nhìn tư thế và động tác kia, ánh mắt kia cũng lộ ra hết sức hấp dẫn khiến anh không thể nào nhịn nổi. Lồng ngực đập bình bịch, hô hấp cũng nặng nề hơn nhiều mà đồng chí yêu tinh Tố Tố thì không ngại kích thích thêm. Cô cúi đầu đôi một đào nhẹ nhàng vờn lên môi anh, hàm răng nho nhỏ cắn anh một cái rồi nhanh chóng rời đi.
Sau đó dường như quan sát hành động đáp lại của anh một chút rồi cúi khẽ cắn lỗ tai anh mấy cái. Anh hừ mấy tiếng rồi nhanh chóng đem cô nhào xuống dưới sofa. Giữ chặt lấy đầu tiểu yêu tinh, miệng rộng nhanh chóng nuốt trọn hai mảnh hồng nhuận, cường hãn xâm nhập đến lúc cô thở hồng hộc, bàn tay nhỏ bé không ngừng đấm anh thì anh mới chịu buông ra.
Phương Chấn Đông cười nhẹ:
“Sao lá gan càng lúc càng lớn, hả?…..”
Bàn tay đã không thể chờ đợi được nữa trực tiếp xuống phía dưới hông cô, cô chợt đè bàn tay to của anh lại, ánh mắt lo