Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341854
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.
tình muốn gán ghép cho hai người bọn họ làm Hàn Dẫn Tố rất bất đắc dĩ.
Nằm ở trên giường Mộ Phong, Hàn Dẫn Tố quét qua mấy lượt, gian phòng này không lớn lại có chút bừa bộn quen thuộc khiến cô không khỏi có phần hoài niệm. Trước kia khi học Đại học vào dịp nghỉ đông và nghỉ hè cô không ít lần ở Mộ gia. Gia cảnh nhà Mộ gia cũng chỉ bình thường nhưng lại hạnh phúc đến bình lặng, có lẽ chính loại hạnh phúc bình lặng này đã khiến cho Mộ Phong có tính cách chính nghĩa và thiện lương như vậy.
Trên tủ đầu giường có một bức ảnh chụp cô và Mộ Phong lúc còn học đại học. Ảnh Hàn Dẫn Tố chụp không nhiều lắm, khi đó cô cũng không có nhiều cơ hội để vui đùa, tấm ảnh này là chụp khi hai người còn làm nhân viên tiếp thị trên đầu vẫn còn đeo mấy hình thù ngộ nghĩnh, là người khác giúp họ chụp..
Trong tấm ảnh hai người đều mặc đồ nhân vật hoạt hình, Mộ Phong là vịt Donald còn cô là chuột Mickey. Một tóc ngắn một tóc dài ghé vào ống kính trên mặt vẫn còn mang theo những giọt mồ hôi trong suốt, tóc cũng dính bết vào thái dương nhưng nụ cười đến tươi trẻ rạng rỡ động lòng người.
Mộ Phong đoạt lại nhìn qua một chút không hài lòng mà nói:
"Mày xem mày đó, nhìn lúc đó mày xinh đẹp như vậy còn tao béo ụt ịt tròn như trái táo đỏ, nhìn mặt vừa đúng to gấp đôi mặt mày.”
Ngẩng đầu chỉ thấy khuôn mặt mập mờ tỏ vẻ cái gì ta cũng biết của Mộ Phong, sao Mộ Phong có thể dễ dàng tha cô như vậy. Ngồi dậy chống nạnh, giọng nói có mấy phần uy hiếp:
"Hàn Dẫn Tố thành thật khai ra hay là chờ tao dùng nghiêm hình phục vụ? Thẳng thắn được khoan khồng, kháng cự bị nghiêm trị, đây là chính sách của quốc gia, hơn nữa….”
Mộ Phong đưa tay lên chỉ vào cổ áo của cô:
"Tao cứ thắc mặc vì sao mày mặc áo cổ cao như vậy hóa ra là trong đó có mờ ám, mau khai ra, là ai? Chẳng lẽ mày cùng Đường sư huynh gạt tao và Hoàng Thế Nhân lén lút qua lại?”
Hàn Dẫn Tố liếc cô một cái rồi nghiêm túc nói:
"Mình và Đường sư huynh làm sao có thể, cậu và Hoàng Thế Nhân nhà cậu từ nay cề sau đừng nhiều chuyện nữa kẻo mình và Đường Sư huynh khó nhìn mặt nhau, hơn nữa….”
Mặt cô đỏ lên, có mấy phần ngượng ngùng như thiếu nữ mới lớn:
"Hơn nữa mình đã có bạn trai, hôm nào đó sẽ giới thiệu cho cậu.”
Hai con mắt Mộ Phong trợn tròn:
"Bạn trai? Cái gì mà bạn trai? Người nào à?"
Ánh mắt cô sáng lên, chân mày khóe mắt không tự chủ mà mang theo chút phong tình động lòng người:
"Lần trước mình và cậu từng nói về một vị quân nhân, cậu còn nhớ không?”
"Quân nhân?"
Mộ Phong suy nghĩ thật lâu mới nhớ tới hình như là có người như vậy, khi đó cô còn nói vị quân nhân này có tình ý với Tố Tố:
"Mày bảo là người giúp mày khuân đồ, vị sĩ quan Thượng Tá đó sao?”
Hàn Dẫn Tố khẽ vuốt cằm, mặt Mộ Phong tựa như hai cái đèn pha phát hết công suất soi bạn thân nửa ngày. Không trách mà hôm nay cô thấy Hàn Dẫn Tố có cái gì đó không bình thường, bao nhiêu vẻ u buồn trên người được quét sạch, mỗi hành động đều mang vẻ quyến rũ phong tình khó tảlàm hai mắt người ta sáng lên. Thì ra là có tình yêu xoa dịu.
Hàn Dẫn Tố bị Mộ Phong soi có chút rợn tóc gáy, vừa định lùi lại sau thì bị Mộ Phong bổ nhào về phía trước té nhào lên giường nhìn cô chằm chằm:
"Nói mau, hai ngươi đến đâu rồi? Nắm tay, hôn nhau, lên giường…..”
Đến cả cổ Hàn Dẫn Tố cũng đỏ bèn dùng sức đẩy Mộ Phong ra:
"Cậu cũng sắp kết hôn rồi còn điên điên khùng khùng như vậy, cẩn thận không Hoàng Thế Nhân ghét bỏ cậu.”
Mộ Phong chu mỏ:
"Hắn ghét bỏ tao á? Thôi đi! Tao mong còn không được đấy.”
Mộ Phong thấy mắt Hàn Dẫn Tố lóe lên bèn tính đổi chủ đề đánh trống lảng, lại hiểu tõ hai người đã làm gì rồi, tính tình tọc mạch lại nổi lên thích thú níu Hàn Dẫn Tố lại hỏi một tràng:
"Như thế nào? Có phải phương diện kia đặc biệt mạnh? Một đêm mấy lần? Hắc! Hắc! Hắc! Thân thể mày có vẻ không tốt lắm nha! Tao có một đồng nghiệp có chồng là quân nhân, từng thủ thỉ với tao rằng bình thường không thấy thì thôi chứ thấy một cái là hận không thể giày vò đến chết. Mà nhìn cái bản mặt dương dương đắc ý của cô ta thì chứng tỏ là đang muốn khoe thôi. Tao cũng muốn tìm quân nhân à! Haizzz!”
Hàn Dẫn Tố không khỏi lườm cô một cái:
"Cậu yên phận một chút đi! Hoàng Thế Nhân nhà cậu mình thấy cũng không phải là cái loại đèn đã cạn dầu.”
Mộ Phong ngoài miệng cứng rắn nhưng trong lòng biết Hàn Dẫn Tố nói không sai. Cái tên Hoàng Thế Nhân kia bình thường có vẻ dễ nói chuyện nhưng nếu cô phạm sai lầm thì hắn thật sự sẽ dạy dỗ cô đến nơi đến chốn. Nghĩ đến thủ đoạn anh dạy dỗ cô mà mặt Mộ Phong Hồng như trái táo đỏ.
Mộ Phong đối với Phương Chấn Đông tràn đầy tò mò, không phải vì vội vàng kết hôn cô cũng hận không được đi theo Hàn Dẫn Tố lập tức đến doanh trại xem một chút. Mặc dù có chút tiếc nuối khi không tác hợp thành công cho Tố Tố và Đường Tử Mọ nhưng cô cũng hiểu là moị chuyện không nên miễn cưỡng. Chỉ cần Tố Tố hạnh phúc thì cô sẽ ủng hộ vô điều kiện.
Thật ra thì Đường Tử Mộ người ngoài như Mộ Phong cũng thấy lo