Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.
ời phụ nữ, trực giác của phụ nữ thường chuẩn đến quỷ dị. Cô cảm thấy người phụ nữ xinh đẹp này có thể là vợ trước của Phương Chấn Đông.
Hàn Dẫn Tố cũng phát hiện mình thật không đại lượng bằng anh, anh có thể rất lạnh nhạt với Trịnh Vĩ những cô thì không thể như vậy khi đối mặt với vợ trước của anh.
Phương Chấn Đông nắm lấy bờ vai của Tố Tố ôm cô vào trong ngực của mình mới phát hiện Chu Á Thanh ở phía sau, anh khẽ kinh ngạc:
"Á Thanh, sao em cũng ở đây vậy?”
Lời của Phương Chấn Đông làm tia hy vọng cuối cùng của Hàn Dẫn Tố biến mất, ánh mắt cô có chút phức tạp nhìn vợ trước của anh. Hai người phụ nữ chạm mặt nhau có chút khó thở.
Vợ trước của anh rõ ràng còn yêu anh, Hàn Dẫn Tố rất rõ ràng điều này.
Mà Đường Tử Mộ rốt cuộc cũng nhận ra Phương Chấn Đông chính là vị quân nhân mà lúc trời tối hôm nọ đã đi lướt qua nhau, anh còn nhớ đôi mắt anh ta thâm trầm địch ý. Rốt cuộc anh có thể tìm ra nguyên nhân, sắc mặt anh có chút trắng bệch chợt hiểu một điều, nếu tại buổi tối đó thì anh cũng không còn chút cơ hội nữa rồi.
Anh còn nhớ rõ trong tay người đàn ông này còn cầm chìa khóa tự nhiên mở cửa đi vào, không cần nghĩ cũng hiểu….
Trên vai anh có bàn tay khẽ vỗ vỗ, Hoàng Thế Vinh khẽ thở dài, cũng không biết nên an ủi bạn mình như thế nào. Bên kia Mộ Phong đã nâng váy lượn qua Phương Chấn Đông vài vòng.
Tính tính Mộ Phong có chút hào phóng vì vậy tiệc cưới có thể tiếp tục bình thường, phù dâu Hàn Dẫn Tố trước hết rời đi. Cũng đúng bởi vì có Hàn Dẫn Tố, Chu Á Thanh và Phương Chấn Đông xuất hiện ở một chỗ quả thật có chút lúng túng.
Phương Chấn Đông nửa đỡ Hàn Dẫn Tố đi tới khu nghỉ chân ở đại sảnh của khách sạn, để cô ngồi trên Sofa còn mình ngồi xuống đưa tay cởi đôi giày cao gót đáng chết kia.
"Ui cha!”
Bàn tay Phương Chấn Đông cầm lấy bàn chân cô, Hàn Dẫn Tố không nhịn được mà hít sâu, cúi đầu nhìn qua thì một miếng da đã bị tróc rồi. Anh lườm cô một cái, cô lại nháy mắt như làm nũng mấy cái làm mắt anh thoáng tia cưng chiều dịu dàng. Đứng lên mới phát hiện Chu Á Thanh vẫn đi theo họ.
Anh cho là lúc mình cùng Chu Á Thanh ký tên vào đơn ly hôn đã không còn dính líu gì nhau nữa rồi, hơn nữa anh biết cô gái nhỏ Tố Tố của anh mặc dù ngoài miệng không nói gì nhưng lòng lại vẫn để tâm đối với vợ trước của mình.
Phương Chấn Đông một chút cũng không muốn cho vợ trước mình hay chồng trước của Tố Tố trở thành bóng ma trong cuộc sống của hai người, Đáng tiếc cuộc sống không phải là đã sắp xếp rồi thì sẽ không thay đổi, biến số lúc nào cũng xảy ra.
Nụ cười lễ độ cao nhã trên mặt Chu Á Thanh dường như đã không duy trì nổi rồi. Nhìn Phương Chấn Đông đối với người phụ nữ khác dịu dàng săn sóc như vậy, động tác nhẹ nhàng chậm rãi ôm người ta vào ngực giống như nâng niu vật báu khiến lòng Chu Á Thanh như bị đổ cả một vại dấm chua. Chua xót cùng ghen tỵ không không chế được mà ứa lên.
Anh xa lạ, anh cuốn hút như vậy so với Phương Chấn Đông mà cô biết hơn hai mươi năm thật xa lạ. Đây cũng là điều cô hy vọng ở anh nhưng đáng tiếc lại là với người phụ nữ khác.
Ánh mắt cô không tự chủ mà nhìn Hàn Dẫn Tố, cô ấy rất đẹp, ngũ quan xinh đẹp, vóc người nhỏ xinh. Trên người cô ấy tràn đầy hương vị tươi mát làm cô nhìn qua rất trẻ tuổi, Chu Á Thanh đoán cô ấy nhất định chưa qua hai lăm tuổi.
Làn da trong suốt lộ ra vẻ sáng bóng tự nhiên làm Chu Á Thanh chợt cảm thấy vẻ mỹ lệ của bản thân mà mình vốn kiêu ngạo đã không chịu nổi một đòn rồi.
Tang thương…. nhìn cô gái nhỏ trong ngực Phương Chấn Đông mà lần đầu Chu Á Thanh cảm thấy hai chữ này tàn khốc đến mức nào giống như trong lúc vô tình nó đã khắc trên người cô không thể nào quên đi được.
"Chấn Đông, đây là….."
Mặc dù trong lòng đã bị ghen tỵ gặm nuốt đau đớn không dứt nhưng ngoài mặt Chu Á Thanh vẫn nỗ lực duy trì kiêu ngạo và sự ưu nhã của mình, hơn nữa dùng một giọng vô cùng thân thiết để mở lời giống như Hàn Dẫn Tố mới là người ngoài của cô và Phương Chấn Đông.
Sắc mặt Hàn Dẫn Tố hơi trắng bệch, theo bản năng đứng lên lại quên giày của mình đã bị Phương Chấn Đông cởi, chân không đứng trước mặt Chu Á Thanh ước chừng kém nửa cái đầu có vẻ không hề có khí thế.
Phương Chấn Đông lại cau mày liếc bàn chân không của cô, không nói lời nào đem cô bế lên. Anh muốn ôm cô thì sẽ ôm, dù sao thì còn cách một cửa chính, chỗ này cũng không có mấy người. Hàn Dẫn Tố thét kinh hãi một tiếng định giãy dụa thì Phương Chấn Đông đã cúi đầu nhỏ giọng cảnh cáo bên tai cô:
"Ngoan một chút cho anh, hửm?”
Chu Á Thanh vốn không hiểu rõ đàn ông, đàn ông yêu mình mình giở thủ đoạn tâm cơ mới có tác dụng, không yêu những thủ đoạn đó chỉ là những điều ngu xuẩn. Hơn nữa Chu Á Thanh một chút cũng không phù hợp với anh trai cô, trước kia Phương Nam còn có chút hoài nghi nhưng giờ vô cùng chắc chắn về điều này.
Chuyện Hàn Dẫn Tố và anh trai cô căn bản là không thể giữ bí mật, hai người hiện tại rất hòa hợp hơn nữa lại đặc biệt vô cùng hài hòa, cô thấy chị dâu nhỏ này của cô quả