Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341839

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.

thịt cô khiến cô không tự chủ mà run rẩy cùng với ngọn lửa trong lòng cô nhanh chóng được dấy lên. Trong ngoài tiến công, một lạnh một nóng thật giống như hai tầng lửa và băng.
Phương Chấn Đông chỉ là một người đàn ông bình thường, phải nói với nghề nghiệp là quân nhân yêu cầu về phương diện này xa hơn so với người đàn ông bình thường còn cường liệt hơn. Hơn nữa vừa mới khai trai không bao lâu mỗi lần không đem cô gái nhỏ giày vò đến mức không còn một chút hơi sức nào thì coi như chưa thỏa mãn.
Huống chi lần này ước chừng mau nửa tháng không thấy, mắt anh như toát ra lửa hạn không thể đốt cô thành tro bụi. Cường thế tách hai chân cô ra thẳng tiến…..
Ấm áp, chặt chẽ cảm giác khiến anh không khỏi thoải mái mà rên lên một tiếng. Anh nhắm mắt lại, bàn tay giữ ở bờ eo mảnh khảnh mềm mại bắt đầu chuyển động, lực lớn, tiến nhanh mỗi lần hận không làm cho Hàn Dẫn Tố thở dốc đến trống rỗng. Thậm chí còn khiến cô muốn khóc nức nở.
Theo động tác kịch liệt của anh, cô như một con thuyền cô độc giữa dòng sông chảy xiết không biết đi về đâu. Cô mở ra ánh mắt động tình mê ly, tròng mắt như nhiễm một tầng nước trong suốt bay bổng thật động lòng người.
Hàn Dẫn Tố chỉ có thể cảm giác trước mắt không ngừng lắc lư nhảy nhót, mơ mơ màng màng rầm rì mấy tiếng, lại bị sóng triều khoái cảm xông tới hành hạ đến phiền não khó nhịn không biết là nên bảo Phương Chấn Đông dừng lại hay là để cho anh tiếp tục nữa. Không biết từ lúc nào cái miệng nhỏ của cô hung hăng cắn một phát lên bả vai anh…..
Lúc cô tỉnh lại thì bóng đêm ngoài cửa sổ đã buông xuống, cánh tay trần trắng như tuyết của cô đặt trên hông anh tạo nên vẻ đối lập vô cùng hiệu quả. Cả người cô núp trong ngực anh, bị anh ôm như ôm một đứa bé chặt ở trong ngực.
Khuôn mặt nhỏ cô đỏ lên, hơi nhúc nhích bỗng nghe thấy lồng ngực anh chuyển động rồi thấy truyền đến tiếng cười khẽ thấp. Cô cô giãy giụa lại bị anh nắm vòng eo kéo nhẹ, cả người cô liền nằm trên ngực anh.
Mái tóc của cô tựa như tấm màn lụa rủ xuống đu dưa theo cái đầu nhỏ, lọn tóc quét qua lồng ngực anh ngưa ngứa khiến cho dục vọng anh vừa mới được thỏa mãn lại ngóc đầu dậy.
Hàn Dẫn Tố nhạy cảm phát hiện nơi nào đó phía dưới đang biến hóa, vội vàng mở miệng:
"Phương Chấn Đông, em đói bụng!"
Phương Chấn Đông khe khẽ thở dài, cô gái nhỏ này càng ngày càng biết rõ làm sao để cho anh có thể ngoan ngoãn ngồi im.
Ăn cơm xong, Hàn Dẫn Tố đến cạnh cửa sổ vẽ tranh, Phương Chấn Đông ngồi ở trên Sofa đọc báo, bên trong vô cùng yên tĩnh và hài hòa, đây là thói quen dần dần khi hai người sống với nhau. Nhưng Phương Chấn Đông lại tùy ý nói một câu:
"Tố Tố, ngày mai đi đại viện ăn cơm, thuận tiện thương lượng một chút hôn sự của chúng ta."
Hàn Dẫn Tố sợ hết hồn, theo bản năng có chút hốt hoảng xoay người nhìn Phương Chấn Đông muốn nói lại thôi. Phương Chấn Đông đang đọc báo ngẩng đầu lên, nhíu đôi mày đen rậm, đứng dậy đến bên cạnh cô suy nghĩ một chút rồi nói:
"Có anh đây em sợ gì?”
Lời nói của anh rất đơn giản nhưng không thể bỏ qua được giống như chùy nặng giáng vào đầu cô làm cô chấn động mà nhắm mắt lại.






Mặc dù Hàn Dẫn Tố không hy vọng nhiều nhưng hôm nay vẫn đến, từ trên xe bước xuống đứng ở cửa chính thì tay cô đã không ngừng phát run. Nơi này là đại viện điển hình của cán bộ, hợp quy tắc, nghiêm túc và cũng được bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt. Trong không khí cũng đã lộ ra một mùi vị nghiêm cẩn làm Hàn Dẫn Tố càng thêm khẩn trương.
Ước chừng ý thức được cô đang lo lắng, Phương Chấn Đông nhìn cô hồi lâu rồi đưa bàn tay ra nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của cô. Tay anh vô cùng khô ráp và ấm áp lại trấn an được lòng cô đang hỗn loạn một cách kỳ diệu.
Cô thở nhẹ một hơi, khẽ gật đầu, cửa chính mở ra, người đi ra là Tiểu Phong, nó khẽ kéo tay Hàn Dẫn Tố thân thiết lắc lắc:
"Cô giáo Hàn, thật sự là cô tới, xem ra mẹ thật là đồng chí có thể tin cậy được.”
Đều là câu nói như vậy nhưng một đứa trẻ nói ra thật có vài phần buồn cười, trong nháy mắt bao nhiêu căng thẳng vây quanh cô tản ra hết.
"Mẹ để con nghe ngóng chuyện của anh con vậy mà con đã làm tốt nhỉ? Trong một tháng bóng dáng không thấy đâu, con trốn mẹ hay là thông đồng với anh con che mắt cha và mẹ?”
Phương Nam vừa nghe lại nhìn tập tài liệu trên bàn chợt hiểu mấy phần, cười nhẹ ôm lấy vai bà ngắt lời:
"Được rồi mà mẹ, thời đại nào rồi mà mẹ còn phong kiến như vậy? Sao? Bởi vì chị dâu con đã ly dị nên mẹ và cha định mang gậy đánh uyên ương?”
Mặt Bà Phương ngay lập tức trầm xuống:
"Chớ nói nhảm, chị dâu gì? Mẹ nói cho con hay, không phải là mẹ phong kiến nhưng cô giáo Hàn không được, mẹ không đồng ý!”
"Tại sao?"
Phương Nam ngồi ở trên ghế sofa mở miệng:
"Là bởi vì cô ấy đã ly dị, anh trai cũng đã ly dị, mẹ quên rồi sao? Đây chính là đối đãi trọng nam khinh nữ.”
Bà Phương liếc cô một cái:
"Tạm thời con đừng nói nhiều!”
Nói xong, hừ hai tiếng:
"Cô gái này không chỉ đã ly dị mà chồng trước cô ta còn lấy đứa em kế, gia đình


Old school Swatch Watches