Thử Hỏi Đắng Cay Nông Sâu Thế Nào
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.
chắc chắn. Làm anh phẫn uất không phải là bị cha mẹ phản đối mà là cô gái vô tâm vô phế này, hai người họ đã là vợ chồng, đã là người thân rồi…..
Hơn nữa ở hai người đã thân thiết đến mức này cô còn có ý nghĩ muốn trốn chạy khiến lửa giận của Phương Chấn Đông dường như áp chế không nổi. Cô vẫn tự ái lại tự ti, nhạy cảm lại yếu ớt và nhát như chuột những điều này anh có thể bao dung nhưng cô dám có ý nghĩ buông tha anh thì anh không thể nào chấp nhận được.
Nhìn thấy trong mắt cô gái nhỏ đã ươn ướt, lòng anh từ tức giận bỗng mềm nhũn ra, anh khe khẽ thở dài đem cô ôm và ngực vỗ vỗ lưng cô nhẹ nhàng an ủi:
"Yên tâm, những điều này anh sẽ giải quyết, chỉ cần em tin tưởng anh là đủ rồi. Tố Tố, anh là Phương Chấn Đông!”
"Anh là Phương Chấn Đông!"
Mấy chữ này từ lỗ tai trực tiếp chui vào trong lòng, lòng cô tràn đầy ấm áp, không khỏi có chút áy náy giống như mình đã quá đáng rồi. Nhưng cô có thể thật sự gả được cho Phương Chấn Đông sao? Trong lòng cô vẫn bàng hoàng, sâu trong đáy lòng luôn có một giọng nói nhắc nhở cô:
"Hàn Dẫn Tố em đừng có mơ. Em đừng có mà mơ……”
Sau khi đưa Tố Tố về Phương Chấn Đông không trở về doanh trại mà trực tiếp trở lại Phương gia. Hai vị thân sinh Phương gia cùng vợ chồng Phương Nam cũng vẫn còn ở đó và đang ngồi ở phòng khách giống như đoán biết anh sẽ trở lại. Tiểu Phong đã được bảo mẫu mang về phòng ngủ rồi.
Phương Chấn Đông không khỏi khẽ cau mày, Trần Thư Tuệ cũng không nói quanh cho trực tiếp biểu đạt lập trường:
"Chấn Đông, mẹ và cha con phản đối con cưới cô giáo Hàn, chuyện này là thật!”
Phương Chấn Đông khẽ nhếch môi mỏng:
"Tại sao?"
Phương Chấn Đông đứng lên:
"Cha mẹ, mặc kệ hai người có đồng ý hay không thì đời này Tố Tố là vợ của con. Những thứ mà mẹ nói kia chưa bao giờ là yêu cầu của con cả con cưới chính là Tố Tố chứ không phải gia đình và bối cảnh của cô ấy. Con chỉ cần biết cô ấy, hơn nữa con cũng thương cô ấy, về sau càng thương hơn nữa. Con vô cùng chắc chắn về điều đó, cô ấy đáng giá để con làm như vậy. Ngày mai con có nhiệm vụ huấn luyện, con về đoàn bộ trước.”
Phương Chấn Đông đi một lát thì Phương Hoa mới định thần lại, quay sang nhìn chậu lan ở trong góc. Cô gái mà Chấn Đông mang về kia nếu như không phải sớm biết lai lịch thì bất luận như thế nào Phương Hoa cũng không tin cô gái trong sáng xinh đẹp như vậy lại có hoàn cảnh phức tạp đến thế, hơn nữa còn từng kết hôn một lần. Cô giống như nhành lan kia, trầm mặc dịu dàng vĩnh viễn tinh khiết kiêu ngạo.
Hơn nữa, Chấn Đông như vậy cũng làm ông ngoài ý muốn mà chấn động. Làm cha ông nhìn ra được trong mắt con trai không thể đè nén được tình yêu và thương xót. Bọn họ là cha mẹ có phản đối sợ rằng vô dụng, đứa con trai này từ nhỏ chỉ cần là quyết thì ngoan cố mười đầu trâu cũng không kéo lại được.
Phương Hoa thở dài quay sang nói với vợ:
"Con đã sớm khôn lớn, hôn sự này chúng ta không quyết được thì đành bất đắc dĩ mà chấp nhận. Chúng ta cứ mắt nhắm mắt mở cho qua thôi, tóm lại con cháu tự có phúc của con cháu, cô gái kia tôi cũng thấy được.”
Trần Thư Tuệ trợn mắt:
"Ông hồ đồ à, thay vì cưới cô ấy không bằng phục hôn với Á Thanh còn hơn.”
Phương Nam nhíu mày nhìn mẹ :
"Mẹ, mẹ có ý gì vậy? Như vậy không phải quá phiền đến Chu Á Thanh sao?”
Mắt Trần Thư Tuệ lóe lên:
"Thật ra thì ban đầu ly cũng không thể oán trách Á Thanh, anh trai con không hiểu phong tình, nếu như ban đầu đối với Á Thanh bằng một nửa cô giáo Hàn thì đâu đến nỗi ly hôn.”
Phương Nam không khỏi lắc đầu cười một cái:
"Mẹ, chuyện như vậy không thể so sánh như thế được, mẹ xem anh con nhìn Tố Tố thế nào và mẹ đã thấy Tố Tố như thế nào với anh con chưa? Á Thanh có thể không oán hận làm thức ăn chờ anh con về sao? Á Thanh có thể hiểu công việc của anh con từ đó mà quan tâm chăm sóc anh ư? Nếu những thứ này chưa coi là gì thì tình yêu không phải mẹ cứ nói yêu ai là yêu được. Hôn nhân càng như vậy như người uống nước ấm lạnh tự biết. Tố Tố đúng là một nửa của anh trai, có hàng trăm Á Thanh cũng không thể sánh được.”
Trần Thư Tuệ liếc Phương Nam một cái:
"Yêu hay không yêu mẹ không hiểu, nhưng mẹ biết không thể để cho người ta chỉ trỏ vào để nói Phương gia chúng ta không ra gì. Hơn nữa cha con còn tại chức vị, chọn con dâu phải cẩn thận một chút mới thỏa đáng.”
Những ngày kế tiếp trôi qua Hàn Dẫn Tố xem như là “thuận”, chẳng qua chữ “thuận” này giống như là đang sắp đứng trước giông bão, mang theo lo lắng âm ỉ. Cha mẹ anh cũng không tìm cô làm phiền, anh nghỉ phép thì vẫn đến nhà cô hoặc cô sẽ vào doanh trại thăm anh. Chuyện kết hôn anh không cho phép cô trông nom, anh nói sang tháng liền đi đăng ký.
Phương Chấn Đông vẫn thói quen bá đạo, mặc dù cô không cảm thấy sẽ dễ dàng như vậy nhưng vẫn theo thói quen để mọi chuyện cho anh xử lý. Cô đã có thói quen tin tưởng dựa dẫm vào anh rồi, cảm giác tin cậy như là tín ngưỡng vậy mà loại tín ngưỡng này mới tạo nên nền tảng của tình yêu.
Đúng rồi! Tình yêu! Hàn Dẫn