Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.
Thịnh Đản buồn bực, suýt nữa luống cuống, thật may là Lục Y Ti ở một bên kịp thời cầm bàn tay của cô, để cho cô rất nhanh lấy lại tinh thần. Cô làm như không có việc gì, giơ lên ngụy trang, "Thật sự chúng tôi vẫn luôn là bạn bè, chỉ là gần đây tất cả mọi người rất bận, cũng có mấy ngày không có liên lạc. Hơn nữa vấn đề hợp đồng là chuyện riêng của anh ấy, tôi cũng không tiện hỏi. Bạn bè cũng không thể trông nom nhiều như vậy, đúng không?"
"Thích Huyền, nghe nói anh và Tùy Trần vì Thịnh Đản mà xích mích, có phải là thật hay không?"
Mắt thấy sắp đi ra khỏi phi trường Liễu Liễu, Nhậm Sâm sắp xếp tài xế xe dừng ở cách đó không xa, mà các ký giả lại có quá nhiều vấn đề còn chưa kịp hỏi, trường hợp lập tức trở nên rất rối ren.
Thịnh Đản mơ hồ có thể dự đoán được vấn đề tiếp theo ký giả có thể sẽ hỏi đến, tầm mắt không bị khống chế phiêu hướng phía trước, theo bản năng tìm kiếm cứu binh có thể thay cô giải vây.
Khi thấy Sâm ca hướng bọn họ đi tới, hình như là tính toán thay bọn họ từ chối khéo, Thịnh Đản âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Thịnh Đản, cô đối đãi với Tùy Trần khi có tình yêu mới? Nghe nói cô là người cuối cùng biết?"
"Có ý chúc phúc gì muốn nói với anh ta hay không?"
"Hai người thật lâu không liên lạc có phải bởi vì anh ta bắt cá hai tay hay không?"
Những ký giả kia hỏi ra chân chính giống như vấn đề Thịnh Đản dự liệu, cô lại đột nhiên dừng lại.
Rõ ràng tài xế xe đang ở trước mắt, chỉ cần chui lên xe, là có thể không để ý tới những thứ lung tung này nữa, vỗ vỗ Thịnh Đản không có động tác.
Thích Huyền một mực thay cô mở đường không khỏi tò mò, ngoái đầu nhìn lại về phía cô.
Nhậm Sâm đã giúp cô mở cửa xe càng thêm khẩn trương, chỉ sợ nha đầu này sẽ ở trường hợp này mà sụp đổ cảm xúc.
"Thế nào? Đi nhanh lên." Ngay cả Lục Y Ti cũng khó mà dự đoán được bạn tốt của mình có thể làm ra phản ứng quá kích hay không, vội vàng đẩy cô, cố gắng nhét cô vào trong xe.
Duy chỉ có Thịnh Đản, cô thật bình tĩnh, thậm chí lý trí rõ ràng còn đang nghĩ ngợi. Cô nghĩ, mọi việc đã như thế, vấn đề sớm muộn cũng phải trả lời, coi như hôm nay trốn tránh được, lần sau xuất hiện trước công chúng cũng sẽ bị ép hỏi. Không có đáp án mong muốn, những ký giả này không thể nào sẽ bỏ qua dễ dàng.
Vậy không bằng. . . . . . Bất cứ giá nào đi, chết sớm sớm siêu sinh, sau này bọn họ cũng sẽ không lấy chuyện của Tùy Trần làm phiền cô.
Sau khi quyết định, cô nắm chặt hai tay nhét vào túi quần, lúc mỹ dung nhìn thấy nới này âm thầm khẩn trương, nhưng mà trên mặt lại liều mạng nặn ra nụ cười, mặc dù ngay cả chính cô cũng có thể cảm thấy, nụ cười này tương đối gượng ép: "Thật sự tôi là người cuối cùng biết."
". . . . . ." Xong rồi, Nhậm Sâm bất đắc dĩ quay đầu nâng trán.
". . . . . ." Lục Y Ti không khỏi trợn to cặp mắt. Cô ấy sẽ không phải là nín lâu như vậy, liền vì ở trước ống kính truyền thông tố cáo hành vi không chịu trách nhiệm của Tùy Trần chứ? Dựa vào, quá đẹp trai xuất sắc rồi!
". . . . . ." Thích Huyền lại mỉm cười nhướng đuôi lông mày, chờ cô đem tâm tình trong não đổ ra.
"Thời điểm mới nghe nói từ người đại diện, có bị sợ đến, muốn nói anh ấy cũng lừa gạt quá không chê vào đâu được, thậm chí bạn bè đều không nói cho. Có thể anh ấy thật sự rất muốn bảo vệ đoạn tình yêu này, chỉ sợ ra ánh sáng, sẽ giống như bây giờ bị nhóm người đuổi sát không buông. Tôi cảm thấy được. . . . . . Nghệ sĩ nói yêu đương thật không dễ dàng, vẫn là cho bọn họ nhiều không gian một chút cùng chúc phúc thì tốt hơn, cũng hi vọng sau này các người không cần suy đoán lung tung quan hệ của tôi và anh ấy nữa, không tốt đối với tình yêu mới của anh ấy. Tôi và anh ấy cũng chỉ là bạn bè, bạn rất thân, bởi vì trước kia mọi người đều là độc thân, không cần kiêng dè, có thể hẹn ra ngoài cùng nhau xem phim ăn cơm, tựa như tôi và Thích Huyền hẹn đi Nhật Bản vậy, đó là chuyện rất bình thường; nhưng bây giờ anh ấy có bạn gái, ngoài thời gian công việc đương nhiên phải dùng để bồi bạn gái, cuối cùng tôi cũng không thể đi quấy rầy, cho nên liên lạc cũng ít đi."
Chẳng ai nghĩ tới, Thịnh Đản hoàn toàn không để ý, cô gái ngày trước thấy truyền thông chỉ biết trốn, thế nhưng có thể mặt không đỏ hơi thở không gấp nụ cười không thay đổi hướng về phía ống kính, đem lời nói dối nói trơn mượt như vậy.
Sau khi nói xong còn có thể hướng về phía những đại ca đại tỷ truyền thông kia cửa nói lời cám ơn, cáo biệt.
Cho đến lúc ngồi vào bên trong xe, Nhậm Sâm nhanh chóng kéo rèm phía sau xe lên, nụ cười chất đống trên mặt Thịnh Đản mới phai đi.
Cô im lặng không lên tiếng, rủ mi mắt, vuốt vuốt móng tay của mình, không nói được lời nào, cũng không có người dám vào lúc này đi quấy rầy cô.
Nhìn đôi tay mình đã bị móng tay bấm đến huyết mạch không thông bắt đầu trắng bệch, Thịnh Đản không khỏi có chút hoảng hốt.
Cô không biết mình mới vừa biểu hiện không được tốt, cho đến đoạn thời gian trước về nhà thì mẹ cô nói qua. . . . . .
"Con cố gắng trôi qua những chuyện kia, kết cục chưa chắc sẽ như con mong muốn. Dù là như vậy, cũng