Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1505 lượt.
Nguyên Tu chính là loại người vì hồng cái gì cũng có thể hy sinh, cô lại có thể vì loại người như vậy mà bán mạng, nói không chừng ngày nào đó bị bán còn giúp đỡ hắn ta thức đêm kiếm tiền."
"Một chữ, ngu chết rồi!" Rốt cuộc, Thẩm Phi thủy chung giữ vững trầm mặc rốt cuộc lên tiếng.
". . . . . . Là ba chữ mà." Lâm Cẩm bất đắc dĩ nhắc nhở.
Một bên, Liễu Đình ngược lại hoàn toàn không có tâm tư so đo Thẩm Phi có thể đếm một chút hay không, anh có chút hăng hái tiến lên trước, trêu nói: "Nhưng đáng tiếc ơi là đáng tiếc, bên cạnh cậu ngay cả một người ngu đến mức nguyện ý vì cậu bán mạng đều không có."
"Ha, cô gái này không phải là muốn có một phen thành tựu, người đại diện này đứng vững gót chân sao? So với tên Nguyên Tu kia, tôi có thể nhanh để cho cô ấy đạt thành mục đích hơn. Chỉ cần tôi mở miệng, tùy thời cô ấy đều trở về bán mạng cho tôi thôi." Thẩm Phi khinh thường xì khẽ.
"Thật sao?" Liễu Đình nửa tin nửa ngờ bĩu môi, "Không bằng đánh cuộc một lần nhé."
"Tiền đánh cuộc là cái gì?"
"Nếu như cậu thắng, hiệp ước phát ngôn lần này của nhà chúng tôi về tay cậu; nếu như thua, cũng chỉ có thể tiện nghi cho tiểu tử Nguyên Tu kia."
". . . . . . Tiền cũng chưa có hấp dẫn hơn người đánh cuộc sao?"
Đối với Thẩm Phi mà nói, phần hiệp ước phát ngôn này có cũng được mà không có cũng không sao, điểm này Liễu Đình thân là bạn tốt nhiều năm tự nhiên sẽ rõ ràng, chỉ là phía sau hiệp ước nào đó ít thứ anh nhất định quan tâm.Liễu Đình cố ý nói: "Vai nam chính tới tay mà còn bị cướp đoạt đã thật mất mặt rồi, nếu như ngay cả phần phát ngôn dễ như trở bàn tay cũng không lấy được, vẫn thua mặt hàng như Nguyên Tu đó, chậc chậc. . . . . . Thẩm Phi, cậu không cảm thấy không còn mặt mũi gặp người sao?"
"Được, tôi cá."
"Trong một tháng."
"È hèm, quá hạn tính tôi thua."
. . . . . . Nhìn hai bọn họ có qua có lại, Lâm Cẩm ý thức toàn bộ nguy cơ thức tỉnh.
Người có tiền thật đúng là cái gì cũng có thể lấy ra đánh cuộc! Nhưng làm ơn! Hiện tại bọn họ cũng đang đánh cuộc chén cơm của anh đấy.
"Wey wey Wey, các người để ý cảm thụ của tôi có được không? Nếu Thường Gia Duyệt vì Thẩm Phi bán mạng, vậy tôi đây thân là người đại diện thì đi làm gì? !"
"Cậu? Cậu tạm thời có thể đi hưởng thụ ngày nghỉ dài hạn. Ánh mặt trời, bờ cát, Bikini Girls, có muốn hay không?" Liễu Đình mỉm cười hướng dẫn từng bước.
"Tôi không phải thứ người như thế!"
"Tiểu Cẩm, anh quá làm cho tôi cảm động, về sau tôi cũng sẽ không cho anh ngày nghỉ đâu." Thẩm Phi phối hợp tiếp lời.
Rốt cuộc, người khác bị thua: "Ưmh. . . . . .đánh cuộc vui vẻ, tôi. . . Tôi...tôi cá Liễu Đình thắng! Đình ca, thế chấp đúng có thể nhiều Bikini Girls 24h cận thân đi theo hay không?"
"Người kia sao thật tinh mắt, đương nhiên là không có vấn đề." Liễu Đình tán thưởng vỗ vỗ vai Lâm Cẩm.
Đạt thành một chiến tuyến, hai người nhìn nhau chốc lát, cùng nhau phát ra tiếng cười gian, không kịp chờ đợi ngóng nhìn kịch hay mở màn.
"Trải qua việc ký giả tạp chí điều tra nhiều mặt hiểu được, một tuần san trước đó có công bố Thẩm Phi luyến đồng đơn thuần là tin tức giả không phụ trách. Trong bản tin có đăng tấm hình, thật là Thẩm Phi chụp chung cùng một cô gái ở nước Mĩ. Thẩm Phi đóng vai nhân vật Hero – nhân vật cứu vớt thế giới mà danh tiếng vang xa, trong lúc anh thu được một phong tin đến từ cô nhi viện, một đứa bé ở trong đó có nói hi vọng anh có thể lần nữa hóa thân thành nhân vật Hero giúp bé tìm được cha mẹ. Vì thế Thẩm Phi tự mình đến cô nhi viện trước để thăm đứa bé kia. Truyền thông đưa tin như nhau, ở chỗ này hô hào các vị đồng nghiệp không cần đưa tin giả nữa, ảnh hưởng đến giai đoạn phát triển của đứa bé. Căn cứ vào thông tin, nhiều năm qua Thẩm Phi liên tục yên lặng tiến hành hoạt động công ích, lại từng bỏ xuống sự nghiệp, chạy khắp các nơi trên thế giới trợ giúp những nhi đồng bởi vì chiến loạn cùng tật bệnh mà trôi giạt khắp nơi. . . . . ."
Đây là một bài đưa tin làm sáng tỏ rất thông thường, giữa những hàng chữ đều lộ ra vị phóng viên kia với ý thức chủ quan thiên vị Thẩm Phi, trong đó tính chân thật còn chờ khảo chứng.
Chính bản tin này khiến Thường Gia Duyệt bận rộn cả ngày.
Bởi vì một phong thư gần như buồn cười mà tự mình tiến về phía Cô Nhi Viện, việc này nghe qua cũng quá bất hợp lý rồi.
Nhưng cô tốn cả ngày thông qua đường dây điều tra khắp nơi chứng thực, sau đó kết quả lại là. . . . . . Tất cả, tất cả đều là thật.
"Chẳng lẽ em tin tưởng những thứ này sao?" Anh cong cong môi, ý thức được cô gái này cần hò hét thật tốt rồi.
"Em điều tra rồi, những thứ này đều là thật." Gia Duyệt không để lại dấu vết tránh né anh, xoay người, nghiêm túc nhấn mạnh.
"Tra?" Nguyên Tu buồn cười hừ một tiếng, "Đừng làm rộn, anh cùng cô gái này mới biết nhau mấy giờ mà thôi, làm sao có thể dẫn cô ta đi nhà anh, rõ ràng chính là minh tinh kia muốn mượn xì căng đan để lăng xê bản thân, anh cũng không phải lần đầu tiên bị lợi dụng, chừng nào thì em ngốc đến m