Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.
.
"Haizz, bảy tám phần thôi." Người khác trả lại một tiếng tiếc hận ca thán.
Mặc dù nói những đầu bếp tay ở đây tay nghề không thể bắt bẻ, nhưng có lẽ cũng là bởi vì quá hoàn mỹ nên Thẩm Phi cảm giác thiếu hương vị quê nhà trong trí nhớ.
Đáng tiếc, người đại diện của anh không rảnh phục vụ anh bắt bẻ vị giác, cắm đầu cắm cổ cắt thẳng trọng điểm: "Ăn no rồi thì bàn chính sự thôi." Nói xong, Lâm Cẩm đem một quyển tạp chí vung ra trước mặt anh, "Thẩm Nhị gia, nghe nói ngài đồng ý để cho nhà tạp chí này 24h cùng chụp bài lấy tin?"
"A, tin tức truyền đi thật đúng là nhanh đấy." Thẩm Phi hoàn toàn không thấy giọng người đại diện lúc nói không vui mừng, khoan thai tự đắc lật lên xem quyển tạp chí kia.
"Cậu có biết có bao nhiêu truyền thông muốn chụp bài lấy tin với cậu hay không? Công ty đều giúp cậu cự tuyệt tất cả. Hiện tại thì tốt rồi, cậu cư nhiên đồng ý nhà này, còn miễn phí! Việc quan trọng như thế mà cùng các truyền thông giao phó?"
Thẩm Phi cau mày suy tính: "Đã nói Thẩm Nhị gia mắc bệnh gián đoạn có tính thiếu não chứ sao."
". . . . . . Tàn cái em gái cậu ấy! Đây rốt cuộc là tại sao, tại sao chứ? !"
"Bởi vì sao thì bản tin đưa rồi." Nói xong, anh gõ gõ lên một bản tin ngày đó đồn đãi luyến đồng, phải thay anh bác bỏ tin đồn, "Tạp chí công chính nghiêm minh cỡ nào, tôi yêu thích rồi đó."
Nghe vậy, Lâm Cẩm tức giận mắt trợn trắng: "Làm ơn, bản tin này là quan hệ xã hội nhà chúng ta sáng tác, nhà tạp chí kia chỉ biên tập thậm chí lười đến một chữ cũng không đổi, cậu cũng không phải không biết, yêu thích cái rắm ấy. . . . . ."
Lâm Cẩm thao thao bất tuyệt Thẩm Phi ra vẻ không nghe, anh rất hả hê lại đem bản tin nhìn lần nữa, lầm bầm lầu bầu hỏi: "Này, tiểu Cẩm, cậu nói xem cô gái kia xem xong bản tin này sẽ có phản ứng gì nào?"
"Tôi làm sao biết." Tại sao lại là cô gái kia? Lâm Cẩm rất khó chịu.
"Tốt, chờ mong nhé."
"Cô ta sẽ có phản ứng gì tôi đoán không được, chỉ là cô ta hơi bị bán mạng, người đàn ông là nhất định sẽ không để cho như cậu kiếm tận mỹ danh đâu. Cho nên, chờ tiếp chiêu đi."
"Loại thời điểm này có thể không cần nói những lời sát phong cảnh như thế được không?" Thẩm Phi để tạp chí xuống, ném một đạo liếc xéo, vốn còn muốn nói thêm gì nữa, điện thoại di động đột nhiên không thức thời mà vang lên, anh chỉ trừng mắt với Lâm Cẩm coi như phát tiết bất mãn còn sót lại, bất đắc dĩ tiếp thông điện thoại.
Âm thanh đầu kia điện thoại kia rất huyên náo, tạp âm vang lên hồi lâu, mới truyền đến giọng nói, nghe thật dồn dập: "Này, Này này, là Thẩm Phi sao? Anh có phải Thẩm Phi hay không? Gọi Thẩm Phi nghe điện thoại."
"Anh là ai?"
"Mày mặc kệ tao là ai, tóm lại, người đại diện của Thẩm Phi bây giờ đang ở trên tay tao, muốn mạng sống của cô ta thì mang một trăm vạn tới gặp tao. . . . . ."
"Phì." Thẩm Phi không nhịn được chê cười một tiếng, mắt liếc Lâm Cẩm bình yên vô sự ngồi ở trước mặt, "Tôi nói này, tập đoàn lường gạt hiện tại cũng không cần não như vậy sao? Tất cả mọi người bận rộn như vậy, tôi cầu xin anh chuyên nghiệp chút được không. Người đại diện? Anh muốn cùng người đại diện của tôi hàn huyên chút việc nhà không, tôi có thể đưa điện thoại cho anh ta nghe, không sao cả."
"Làm sao có thể. . . . . ." Bên kia hình như không ngờ tới Thẩm Phi sẽ có phản ứng này, sửng sốt chút.
Thẩm Phi mơ hồ nghe anh ta hung thần ác sát, gầm nhẹ: "Con đàn bà chết tiệt, mày tên là gì hả?"
Anh theo bản năng nhăn mày lại, muốn nghe rõ câu trả lời của "Con đàn bà chết tiệt", nhưng âm thanh thật sự quá hỗn loạn lại quá yếu ớt.
Ngược lại người đàn ông đầu bên kia điện thoại không bao lâu sau lại rống tiếp: "Mặc kệ cô ta rốt cuộc là người nào của mày, dù sao cô gái ở trên tay tao gọi là Thường Gia Duyệt, không muốn cô ta chết thì ngoan ngoãn nghe lời!"
"Thường Gia Duyệt? !" Thẩm Phi nhất thời có loại cảm giác dở khóc dở cười.
Cô gái này không có nước cờ mới mẻ hơn sao? Bàn về chuyện làm bộ bắt cóc như vậy, anh dầu gì cũng coi là nhân vật cấp Tổ Sư Gia, múa đao trước mặt quan công có ý tứ sao?
Anh cười lắc lắc đầu, vừa định cúp điện thoại, đầu kia chợt truyền đến tiếng la thê lương.
"Buông. . . . . . Buông tay! Đừng đụng tôi! Tránh ra, tránh ra. . . . . . A Tu, cứu em. . . . . ."
—— Ba.
Không đợi Thẩm Phi lấy lại tinh thần, điện thoại bị giành cúp trước.
Anh đần độn nhìn tới điện thoại di động trước mắt.
A Tu? Là chỉ Nguyên Tu sao? Nếu như đây tất cả chỉ là cái bẫy mà Thường Gia Duyệt thiết kế, cô ở bên đầu kia điện thoại gọi tên tuổi của anh mới đúng chứ? Tại sao có Nguyên Tu?
Hay là nói, lần này cô thật sự thành người bị hại, thậm chí cũng không ngờ tới bọn cướp sẽ gọi điện thoại cho anh?
"Thế nào?" Mắt thấy chân mày anh càng vặn càng chặt, Lâm Cẩm đã nhận ra có cái gì không đúng, ân cần đặt câu hỏi.
Mà Thẩm Phi vẫn đắm chìm trong trong mạch suy nghĩ của mình, căn bản không đếm xỉa tới sẽ anh.
"Thẩm Nhị gia? Thẩm Phi!"
". . . . . . À?" Cho đến khi Lâm Cẩm không chịu được buột miệng kêu to, anh mới chợt chấn kinh hồi hồn, do d