Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341502
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1502 lượt.
ức đợi tin lời nói của các cô ấy rồi hả?"
". . . . . . anh đang nói gì vậy?" Lời nói khiến Gia Duyệt không hiểu ra sao, cô đã nhận ra trước mắt chính là cục diện ông nói gà bà nói vịt.
Đầu kia, Nguyên Tu cũng cảm thấy nghi hoặc, nhíu nhíu lông mày xinh đẹp, chọc chọc vào bản tin vào đó trên tạp chí: "Không phải em vì bản tin này mới không vui đó sao?"
". . . . . ." Vừa nghe anh nói như vậy, Gia Duyệt mới lưu ý đến, ngay tại bài đưa tin Thẩm Phi, là xì căng đan của Nguyên Tu.
Một ảnh chụp to như vậy giọi vào mi mắt của cô, trong hình là cảnh anh thân mật ôm một nữ minh tinh mới xuất đạo không lâu.
Nếu như là trước đây, có lẽ cô sẽ tin tưởng vô điều kiện lời nói của Nguyên Tu, tin tưởng tất cả đều là vu vơ vô căn cứ mà thôi.
Nhưng mà sau khi kiểm chứng qua chuyện của Thẩm Phi, cô không thể không tin tưởng uy tín tạp chí này.
Mặc dù như thế, Gia Duyệt cũng không nói gì nhiều, chỉ qua loa cười cười, định khép tạp chí lại, cố gắng kết thúc cái đề tài này.
Kì lạ, Nguyên Tu chợt vào lúc này nhạy cảm.
Trước lúc Gia Duyệt khép lại quyển tạp chí kia, anh chợt vươn tay, đè ở trên một tờ báo mở ra, mắt phượng hẹp dài từ từ nheo lại, sau một hồi, anh hơi lạnh giọng nói hỏi” "Em đang xem tin tức của Thẩm Phi?"
"Phải . . . . . Đúng vậy, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, đương nhiên là phải quan tâm rồi." Cô có chút ít chột dạ.
"Quan tâm đến mức thậm chí không chú ý tới xì căng đan của anh?" Giọng điệu của anh vào lúc này rõ ràng đã lộ ra ý không vui.
Cô không muốn nói láo, cho nên dứt khoát tránh nặng tìm nhẹ hỏi ngược lại: "A, anh đang ghen à?"
"Chẳng lẽ anh không có thân phận để ghen sao?" Anh “xì” cười lạnh, dùng lời trước đây cô thường nói chặn lại cô.
"A, anh có mà có mà, chỉ là nhớ thân phận của chính anh là có thể, nhưng em cũng không hi vọng anh quên thân phận của em." Gia Duyệt rất không khách khí gậy ông đập lưng ông, "Chúng ta cất dấu quan hệ bạn trai bạn gái hợp tác nhiều năm như vậy, em vẫn cho là đã đạt được nhận thức chung công và tư rõ ràng."
Nguyên Tu lui về phía sau bước, kéo ra khoảng cách, cẩn thận dò xét Thường Gia Duyệt trước mắt.
Cô gái mấy năm trước anh biết gốc biết rễ, bây giờ trở nên càng ngày càng xa lạ, hoặc là nên nói, khi quan hệ của bọn họ từ người đại diện cùng nghệ sĩ bình thường biến chuyển thành bạn bè trai gái, cái phút chốc kia, giữa bọn họ ngược lại vàng xa lạ hơn.
Công và tư rõ ràng sao? Anh chưa bao giờ là người như thế, bởi vì vừa bắt đầu anh yêu chính là giá trị của Thường Gia Duyệt, điểm này Nguyên Tu chưa bao giờ phủ nhận.
Vấn đề là ở, bây giờ cô hình như từ từ mất đi cái loại giá trị để cho tim anh đập nhanh.
"Em tốt nhất có thể nghĩ như vậy." Anh như không có việc gì tiếp tục nói, "Vậy thì học tập người làm thật tốt về nguy cơ quan hệ xã hội."
"Ừ." Nhà Duyệt Tâm không tập trung, gật gật đầu.
Không thể phủ nhận, loại thời điểm này tuôn ra chân tướng ảnh chụp khiến Thẩm Phi bị chỉ trích sau lưng vì luyến đồng, tuyệt đối là đoàn đội của anh bắt đầu tiến hành nguy cơ quan hệ xã hội rồi.
Chuyện bất hạnh, người ta bạo phát là sự thật, mà trước đó cô bạo phát cũng là vu oan.
Loại này chính xác là yêu sách, muốn cô học thế ư?
Bên ngoài phòng họp đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa gọi thần của Gia Duyệt về.
Cô và Nguyên Tu cơ hồ đồng thời quay đầu nhìn về phía cạnh cửa.
Là trợ lý Annie của Nguyên Tu, cô ta nhàn nhạt quét mắt qua Gia Duyệt, khách khí lại xa lánh gật gật đầu coi như là chào hỏi, ngay sau đó liền đem tầm mắt chuyển đến trên người Nguyên Tu nói: "Chuyện anh giao phó tôi đã. . . . . ."
"Ai cho phép cô tiến vào, không thấy tôi đang bận sao?" Không đợi cô nói hết câu, Nguyên Tu liền quát khẽ cắt đứt.
". . . . . ."
Đừng nói là Annie, ngay cả Gia Duyệt cũng bị anh quái lạ gầm lên dọa sợ hết hồn.
Anh cũng ý thức được mình phản ứng có chút thái quá, lập tức ổn định tâm tình, ho nhẹ: "Anh còn có một thông báo gấp, có chuyện gì, vừa đi vừa nói."
Nói xong liền rời đi, Gia Duyệt vẫn đưa mắt nhìn bóng lưng của anh biến mất trong phạm vi tầm mắt của cô, sau đó lại một lần không khống chế được mà đem ánh mắt tập trung tren quyển tạp chí kia.
Trước bị liên lụy chính là cái đứa bé ở nước Mĩ, hẳn là không bị ảnh hưởng đến tin tức trong nước chứ?
Chỉ có nghĩ như vậy, cô mới phát giác được trong lòng dễ chịu hơn chút.
Về phần Thẩm Phi. . . . . . Phi, ai sẽ đối với một người đàn ông bắt cóc mình lại thích táy máy tay chân sinh ra áy náy chứ!
Huống chi, muốn đem Nguyên Tu nâng lên vị trí ảnh đế, cũng để cho anh vững vàng trong hàng ngũ sao hạng A số một ở trong nước, nhất định phải đấu với Thẩm Phi, cô không có lựa chọn.
Cá chép dấm đường, đậu hũ Ma Bà, thịt cua thịt viên, gà hấp muối. . . . . .
Một bàn tràn đầy sắc hương vị, bao gồm tám tự điển món ăn, quả thật có thể nói bữa tiệc Mãn Hán phiên bản hiện đại.
Ở một lần không để ý đến hình tượng ăn ngấu ăn nghiến, sau đó Thẩm Phi mới nhớ lại thân phận của mình, ưu nhã lau miệng.
"Ăn no rồi hả?" Lâm Cẩm mỉm cười đặt câu hỏi