Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1492 lượt.
ậu ăn hỏa dược rồi, hay là nói tôi phá hư chuyện của cậu?"
"Biết là tốt rồi." Sau khi nghe thấy thanh âm của Tạ Miểu, khóe miệng Tùy Trần vểnh lên, lười phải giải thích, dù sao cùng phụ nữ ăn cơm cũng coi là chuyện tốt?
"Chậc chậc, cậu cứ sốt ruột khó nén như vậy sao?"
"Hẹn gặp lại." Bây giờ Tùy Trần hiển nhiên là hoàn toàn không tâm tình tán gẫu cùng bạn tốt.
Tạ Miểu rốt cuộc cũng cảm thấy anh gấp gáp, trước khi anh ngắt điện thoại trước vội vàng nghiêm chỉnh, "Wey wey wey, nghiêm túc một chút, cậu ở chỗ nào? Thuận tiện mở máy vi tính không? Tôi gửi cho cậu đoạn video."
"Không cần." Anh quả quyết cự tuyệt. Tạ Miểu muốn chia sẻ video gì với anh? Anh biết rõ, cuộc sống của anh đã đủ phong phú.
"Người nào rãnh rỗi chia sẻ với cậu Khóa Quốc niềm vui thú chứ, là một tin tức mới ra lò."
Cho đến khi nghe thấy những lời này, nét mặt Tùy Trần mới thoáng khôi phục chút bình tĩnh, "Có liên quan đến tôi?"
"Không liên quan."
". . . . . ." Anh trầm mặc, chứng minh anh lại một lần nữa muốn quả quyết cắt đứt cuộc điện thoại này.
"Nhưng có liên quan đến con nai nhỏ, nên đoán được cô ấy sẽ chọc cho toàn thân đầy máu. . . . . ."
Tiếng nói đầu bên kia còn chưa xong, Tùy Trần không chút do dự kết thúc cuộc nói chuyện, xoay người bước nhanh tới thang máy, đồng thời thuận tiện hướng về phía trợ lý giao phó, "Giúp tôi chuyển lời tới Ngôn Ngôn, nói tôi có việc gấp, bảo cô ấy tự mình giải quyết bữa tối."
Mấy phút sau, Tùy Trần đã trở về phòng, nhanh chóng gửi cho Tạ Miểu một tin nhắn MSN (1), ý bảo anh đã lên tuyến, mau sớm nói điểm chính.
(1) MSN (viết tắt từ tên tiếng Anh Microsoft Network) là một tập hợp các dịch vụ Internet cung cấp bởi Microsoft vào ngày 24 tháng 8 năm 1995, ra đời cùng lúc với phiên bản Windows 95.
Bên kia, Tạ Miểu cũng rất thức thời, không tiếp tục đùa giỡn nữa, trong chớp mắt gửi anh một địa chỉ websites.
Con trỏ chuột ở đầu ngón tay thon dài của Tùy Trần trượt xuống, mở địa chỉ đó ra.
Trên màn hình, sau khi video trải qua hòa hoãn xung đột, mới bắt đầu phát hình ra.
"Đúng rồi, cậu có chìa khóa nhà tôi mà, bảo Thích Huyền đến đó ở vài ngày, sợ rằng gần đây cậu ta không đi đâu được." Anh như là không nghe thấy lời tố cáo của Tạ Miểu, trái lại cứ tiếp tục sai khiến.
"Được rồi, được rồi, bây giờ tôi sẽ đi tìm Khuất Mặc, cậu cứ yên tâm, mau liên lạc với con nai nhỏ của cậu đi, hay tôi bảo cô ấy gọi điện cho cậu nhé."
". . . . . . Không cần."
Thịnh đản không cần nói rõ đầu đuôi với anh, cũng không cần thiết phải nói rõ mối quan hệ của cô với Thích Huyền, coi như bọn họ thật sự ở chung một chỗ cũng không liên quan đến anh.
Thật sự mặc kệ chuyện của họ sao?
Chuyện làm sao có thể không liên quan đến anh chứ!
Tốt xấu gì thì anh cũng là bạn trai xì căng đan của cô, anh chỉ là rời đi mấy ngày mà thôi, cô không thể an phận một chút sao? !
Vừa mắng, anh vừa tiếp tục gọi điện thoại cho Thịnh Đản, ống nghe từng lần một truyền tới "Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy" Khiến anh bực bội hơn trước.
Chờ anh lần nữa khôi phục lại bình tĩnh, thì theo bản năng bấm nút gọi điện thoại cho trợ lý.
"Alo, Tùy Trần sao? Ngôn Ngôn tỷ còn chưa đến. . . . . ."
"Giúp tôi đặt vé máy bay, tôi muốn trở về nước, mau lên."
". . . . . ."
Thịnh Đản chưa từng nghĩ tới, nhà nhà trọ tầm thường này sẽ xuất hiện loại rầm rộ như vậy.
Quan sát phía dưới, chi chít những người qua đường vây xem, còn kèm theo vô số dụng cụ chuyên nghiệp của ký giả.
Cô hít một hơi khí lạnh, giống như điện giật, lập tức vén một góc rèm cửa sổ, sau đó trái phải đều che kỹ bằng tấm rèm cửa sổ, vẫn cảm thấy không bất an, bắt đầu nôn nóng đi quanh phòng, trong miệng không ngừng lảm nhảm, "Xong rồi, xong rồi, làm sao bây giờ, muốn đột phá vòng vây thế nào. . . . . . "
"Em cũng bắt đầu sợ có dính líu đến anh sao?" Thích Huyền ngửa mặt tựa vào ghế sa lon, hai mắt điềm đạm đáng yêu, giọng nói chuyện còn nồng nặc lộ ra hơi thở tự giễu.
Ánh sáng mẫu tính (bản năng của người làm mẹ) trong người Thịnh Đản trong nháy mắt bị thức tỉnh, lắc đầu liên tục, "Làm sao có thể! Em vĩnh viễn đều đứng về phía anh!"
"Thật?" Anh giống như đứa trẻ không có cảm giác an toàn, không yên tâm xác nhận lại.
Cô vì biểu đạt quyết tâm, một lần so với một lần lại càng dùng sức gật đầu hơn.
Không đoán được, sau khi Thích Huyền thấy thế, trong khoảnh khắc thái độ liền thay đổi, chứa đựng nụ cười xấu xa. Anh giữ chặt cô gái lúc ẩn lúc hiện trước mắt, hơi chút dùng sức, đem cô an trí ngồi vào chỗ trống bên cạnh mình, "Vậy chúng ta đi xuống để cho bọn họ chụp đủ thôi."
"Ai?" tại sao câu chuyện có thể phát triển như vậy, anh nên rất hốt hoảng cùng cô nghĩ biện pháp mới đúng chứ?
"Thẳng thắn nói cho những người đó là chúng ta ở cùng một chỗ."
"Ai ai?" Nói linh tinh gì vậy!
"Đang lo lắng công việc kết hôn?"
"Ai ai 诶?" Càng tán gẫu càng xa đi! Bất cứ giá nào anh đừng làm người, cô còn muốn làm, "Sao anh không dứt