Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Scandal Đình Đám

Scandal Đình Đám

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1491 lượt.

khoát nói, chúng ta có con luôn rồi hả? Chơi hết đi! Đã đến lúc này rồi còn không đứng đắn như vậy."
"A. . . . . ." Anh bay ra cười khẽ, "Em nghĩ rằng anh không có chút sợ nào sao? Nhưng mà, so với chính mình, anh quan tâm cô ấy hơn."
"Tại sao không gọi điện thoại cho cô ấy? Anh nên điện thoại cho cô ấy đi." Nếu như lo lắng, đại khái có thể đánh qua chút quan tâm.
"Anh sợ làm cô ấy phiền toái hơn."
Cũng đúng, Tăng Hân đã kết hôn rồi, nếu như lúc này gọi điện cho cô ấy, sẽ làm chồng cô ấy hiểu lầm. Anh nghĩ thật chu đáo, Thịnh Đản không nhịn nổi tràn ra cảm thán, "Anh thật sự rất thích cô ấy đấy."
"Anh vẫn chưa nói cho em biết, vì cô ấy, anh thậm chí từng hận Tùy Trần. Lần đầu tiên ở ICON quay phim thử gặp phải em thì anh đã đặc biệt thân thiện với em, anh biết em là bị cậu ấy tìm đến làm đạn mù, anh giúp em vào IN, là có lòng riêng, anh cho rằng làm như vậy thì em và cậu ấy sẽ có cơ hội chạm mặt thường xuyên hơn, lấy cá tính của cậy ấy, sớm muộn sẽ không ngụy trang được."
Lời nói này làm cho Thịnh Đản không có bất kỳ dự liệu nào, cô vẫn cho là, sở dĩ lần đầu tiên gặp mặt Thích Huyền rất thân thiện như vậy là do tính cách của anh. Cô kinh ngạc sững sờ, quên đáp lại.
Mà anh cũng không cần bất kỳ đáp lại nào, nhắm mắt, lông mi dài tinh mịn khẽ run, cứ tiếp tục, "Thật ra thì anh cực kỳ tối tăm mà nghĩ tới, nếu như. . . . . . Nếu như có một ngày quan hệ giữa cậu ấy và Đỗ Ngôn Ngôn bị lộ ra ngoài, thì như thế nào? Đỗ Ngôn Ngôn có thể cũng phải nếm trải tư vị thân bại banh liệt | hai bàn tay trắng? A, vốn còn muốn muốn lợi dụng em đi yêu sách, nhưng sau lại, càng ngày càng thân thiết với em, anh phát hiện em rất giống Tăng Hân, thật sự rất giống, giống như đến mức làm đau lòng người. . . . . ."
Âm thanh của anh càng ngày càng nhẹ, cuối cùng, cơ hồ không nghe rõ đang nói cái gì, chỉ có tiếng hít thở đều đều đang kéo dài, giống như đang yên lặng ngủ say.
Thịnh Đản ngẩn ngơ giữa không gian yên tĩnh như vậy, trong đầu từ trống rỗng đến cực kỳ hỗn loạn.
Bất thình lình biết được một mặt tối tăm của anh, nếu là lúc trước, cô nhất định sẽ chửi ầm lên, có lẽ sẽ chán ghét anh, giống như học sinh tiểu học chơi trò tuyệt giao sao?
Nhưng mà bây giờ. . . . . .
Cô không biết có phải mình bị hào nhoáng của Làng Giải Trí nhiễm đục cô phân biệt đung sai không, tóm lại, cô không có cách nào đi trách mắng Thích Huyền.
Thậm chí còn cảm thấy anh đáng thương, thích cô gái lại thích người bạn tốt nhất của anh, khi anh cho rằng mây mờ trăng tỏ thì cô ấy lại gả cho người khác.
Thịnh Đản không để lại dấu vết mà tràn ra than nhẹ, cẩn thận từng li từng tí khẽ chạm vào anh, nhận thấy mí mắt anh giật giật, mới biết anh còn tỉnh, chỉ là không muốn nói thêm.
Cô cũng thức thời nuốt vào lời thao thao bất tuyệt, không đi quấy rầy, chỉ nhẹ giọng lẩm bẩm một câu: "Yên tâm đi, em nhất định sẽ giúp anh nghĩ biện pháp."
"Em có thể tự chăm sóc tốt bản thân là được rồi." Nghe vậy, Thích Huyền buồn cười “xuy” một tiếng, coi như tình huống bây giờ rất hỗn loạn đi nữa, anh cũng không đến mức cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng, đem hi vọng gửi gắm lên tình huống trước mắt, tự thân khó giữ nổi.
"Em. . . . . ."
Thịnh Đản há miệng, còn muốn nói gì đó, Thích Huyền bên cạnh lại đột nhiên điều chỉnh tư thế ngồi xuống, phóng túng mà đem tất cả sức nặng đè trên người cô, chọc cho cô không thể không dừng lại lời nói.
"Anh rất mệt mỏi, em có thể làm ơn để cho anh dựa vào một cái." Khóe môi anh giật giật, nỉ non giải thích vì hành động mình làm ra.
Dựa vào một cái có cần dùng sức ôm cô như vậy không?
Dựa vào một cái có cần dùng lòng bàn tay nắm lấy tay của cô không?
Dựa vào một cái có cần đem cái trán chống đỡ ở hai má của cô không?
Tư thế mập mờ này làm cho cô cứng ngắc như đứng đống lửa như ngồi đống than, yên lặng cảm nhận hơi thở nóng bỏng của anh phả vào bân má cô, tạo ra cảm giác nóng tâm.
Theo bản năng, cô muốn xê dịch thân thể, muốn né tránh.
Nhưng hình như Thích Huyền sớm đoán được cô sẽ có động tác này, bàn tay đang đặt trên vai cô bỗng nắm chặt, mang theo ý vị cảnh cáo, chặt đứt đường lui của cô.
Lúc Thịnh Đản cho là động tác của Thích Huyền sẽ không tiến thêm một bước nên thoáng thở phào nhẹ nhõm thì giọng nói của anh hơi trở nên khàn khàn, đột nhiên vang lên ở bên tai, mang theo hơi thở mị hoặc.
"Trên người em có loại hương vị làm cho người ta an tâm. . . . . ."
⊙o⊙ Này! Dù là thật, anh cũng không cần cọ trên cổ em chứ! Khi cô vùng vẫy muốn né ra thì tiếng chuông cửa không báo trước chợt vang lên.
Tiếng động ngoài dự liệu này làm thần kinh của Thích Huyền căng thẳng, cũng có thể để cho Thịnh Đản thuận lợi nhảy ra từ trong ngực anh.
Cô còn chưa kịp vui mừng liền bắt đầu lâm vào khẩn trương, ở loại thời điểm này thì tiếng gõ cửa là do người nào làm?
Không có thời gian bày ra danh sách khả nghi để sàng lọc một trong số đó, hai người dò xét liếc mắt nhìn nhau, sau đó Thịnh Đản rón rén chạy đến cạnh cửa, mắt nhìn qua lỗ mèo.
"Tạ Miểu." Cô xoay người, im lặng dùng kh