The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Scandal Đình Đám

Scandal Đình Đám

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341605

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1605 lượt.

ến mức nghiến răng nghiến lợi như thế, không có ghen tuông cũng không cần thao thao bất tuyệt giải thích không ngừng á. Anh nhíu mày, không chút lưu tình gỡ bỏ chiếc mặt nạ của Tùy Trần, "Lo lắng tớ đem cô ấy đoạt mất à, vậy thì hãy mau mau đem cô ấy trói chặt đi. Cậu phải biết, mặc kệ cô ấy thích cậu nhiều, chỉ cần nam chưa cưới nữ chưa gả, tớ còn có cơ hội thừa cơ mà vào, đến lúc đó cũng đừng trách tớ không để ý tình nghĩa anh em."
Nghe vậy, Tùy Trần hít sâu bình tĩnh, trầm mặc hồi lâu, sau đó đột nhiên xoay người, nổ tung, "Tớ cầu xin cậu đi tìm bạn gái đi."
"Tớ cũng muốn nhé. Nhưng tớ chỉ muốn cô ấy, làm thế nào đây?" Anh không chút để ý bám lấy đầu, tiếp tục không sợ chết mà đi khiêu khích.
"Vậy thật đáng tiếc nhé, cô ấy chỉ muốn tớ, làm thế nào đây?"
"Phi, rốt cuộc cậu lấy tự tin ở đâu ra vậy." Thích Huyền quay đầu đi, bị câu nói của Tùy Trần làm thương tổn đến buồn bực trong lòng, rồi lại không thể nào phản bác. Là muốn tranh đến cuối cùng, hay là lựa chọn thành toàn, thật ra thì trong lòng anh đã sớm có đáp án, chỉ là buông tay cũng cần cả quá trình.
"Cậu có thể thử khiêu chiến một chút xem."
"Đây là đang mời tớ cạnh tranh tới cùng sao? Vậy tớ cũng không khách khí."
". . . . . ." Tùy Trần cứng họng, theo bản năng ngoái đầu lại nhìn nét mặt của Thịnh Đản.
Cô vừa vội vàng nuốt đồ ăn trên máy bay vừa hướng về phía anh cười khúc khích, không tính là nụ cười xinh đẹp, lại làm cho anh cảm thấy rất an toàn mê hoặc.
Đúng vậy, cô không phải Đỗ Ngôn Ngôn, cô sẽ không chần chừ, cô không cần anh cẩn thận từng li từng tí trông coi, thận trọng cướp đoạt, cô sẽ rất ngoan rất nghe lời canh giữ ở bên cạnh anh, cô ở bên gối anh cam kết qua cô làm bất cứ chuyện gì cũng rất nghiêm túc, vậy cũng bao gồm chuyện thích anh chứ?
Sau khi cùng cô nhìn nhau, Tùy Trần từ từ kéo tầm mắt về, nhếch miệng lên, "Không cần khách khí, tớ sẽ không thua."
Cùng với nói lời này với Thích Huyền cũng là quẳng xuống chiến thiếp, chẳng bằng nói anh tự hứa hẹn với chính mình.
Không thể thua, không thể buông tay, bỏ lỡ Thịnh Đản, trạm tiếp theo, chính là cả đời tiếc nuối.






Tùy Trần thay đổi, tất cả những người bên cạnh anh đều cảm thấy kể từ khi trở về từ Hongkong, anh rõ ràng càng ngày càng trở nên im lìm.
Trước kia trên mặt vẫn thoa lên tảng băng, khóe miệng còn thường chứa đựng nụ cười đáng đánh đòn, giống như anh hạnh phúc nhất trên toàn thế giới.
Mới nhận được điện ảnh con khua chiêng gõ mõ chụp nhanh, nhưng mỗi đem anh vẫn rút ngắn thời gian gọi một cuộc điện thoại, trò chuyện một giờ mới lưu luyến không rời cắt đứt. Có thể nghĩ, nét mặt khi anh tán gẫu điện thoại có bao nhiêu xuân tình phơi phới. Mà căn cứ tin tức Nhậm Sâm phản hồi, cũng trong lúc đó, bình thường Thịnh Đản cũng sẽ núp ở một góc len lén nói điện thoại.
Đi dạo phố hoặc là nhận được trang phục do thương nhân tài trợ thì anh thường xuyên làm cho trợ lý hỏi thăm có khoản nữ sinh hay không, nếu như có, không ngoài dự tính, tất cả kiểu dáng cũng sẽ là double (đôi). Dĩ nhiên, sau đó không lâu, những trang phục kia sẽ xuất hiện trên người Thịnh Đản.
Tất cả thay đổi đều chỉ hướng cho thấy, anh yêu, đối tượng là Thịnh Đản.
"Sao đột nhiên tới?" Tùy Trần thuận tay kéo rèm che tron xe lên, biết rõ còn hỏi.
"Không phải anh nói muốn gặp em sao." Đối với mình không có tiền đồ, Thịnh Đản cũng đã biết phục thiện rồi.
"A." Tại nơi cổ họng anh nặn ra một tia cười khẽ thanh thoát, "Đột nhiên cảm thấy em thật giống như một con thú kêu." 
"Này. . . . . ."
Cô bất mãn không cam lòng phản bác lại bị Tùy Trần chợt nghiêng môi tới nuốt hết.
Kể từ lúc ở Hongkong, bọn họ chân chính trên ý nghĩa nụ hôn đầu, Tùy Trần cũng không có việc gì liền yêu hôn cô.
Mỗi lần đều thình lình xảy ra như vậy, có lúc rất dịu dàng lưu luyến, nhiều hơn là kịch liệt như bây giờ.
Giống như hận không nuốt cô vào trong thân thể, dùng hết toàn lực hôn, mỗi lần cũng có thể làm cho đầu óc Thịnh Đản choáng váng.
Anh nói qua muốn cho cô dần dần có thói quen thích ứng, sau này không cần phải trốn nữa. Đáng tiếc bi kịch chính là, nhiều lần như vậy rồi, Thịnh Đản vẫn không có biện pháp có thói quen, trong nháy mắt cùng đầu lưỡi anh chạm nhau, cảm giác giống như toàn thân bị tiếp nhận dòng điện tê dại, trong óc chỉ có một khoảng trống rỗng, quanh quẩn cô, tiếng tim đập càng ngày càng gấp rút.
Cho đến khi cảm thấy đầu ngón tay của anh không an phận chui vào trong T shirt của cô, lý trí Thịnh Đản mới chạy trở về, "Đừng, đừng lộn xộn, nơi này là studio, bên ngoài có rất nhiều người."
"Ừ." Tùy Trần hừ nhẹ một tiếng, bất đắc dĩ khiến dục vọng phanh lại, dừng lại tất cả động tác, vẫn như cũ siết chặt eo mềm của cô, đem cô an trí trên đùi mình, chóp mũi ngửi hương thơm nhàn nhạt ở hõm vai cô, lầm bầm, "Sẽ không rời khỏi anh chứ?"
"Sao đột nhiên hỏi như thế." Không thể nói rõ ràng, cái vấn đề này khiến Thịnh Đản có chút sợ.
Thật ra thì cô vẫn không dám dõi mắt nhìn vào tương lai giữa bọn