Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341608
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1608 lượt.
âu chuyện, ngày mai các báo chỉ biết đem Thịnh Đản viết đến không chịu nổi.
Anh không hợp tác đứng dậy rời đi, mà là ngụy trang ra nụ cười, nói: "Quyền quyết định cuối cùng về người phát ngôn quảng cáo, nằm ở trong tay Thành tiên sinh, anh ấy không phải người sẽ làm việc thiên tư, tôi nhớ cô nên rất rõ ràng."
". . . . . . Trước đây có bạn trên web nói yêu sách, nhìn thấy anh và Thịnh Đản ở Hongkongóc cử chỉ thân mật đi dạo phố, xin hỏi có phải hai người đang lui tới hay không?"
Cho dù biết rõ Đỗ Ngôn Ngôn hỏi như thế căn bản là đang cố ý gây khó khăn cho Tùy Trần, Thịnh Đản còn rất quan tâm ôm hi vọng.
Hi vọng nhiều rằng anh có thể ở anh trước mặt bạn gái tiềm nhiệm của anh cho cô một thân phận, mặc dù loại hư vinh này không được, nhưng được bao nhiêu cô gái không muốn?
"Thật sự là tôi ngẫu nhiên gặp Thịnh Đản ở Hongkong, nhưng cũng không có bất kỳ cử chỉ thân mật. Chúng tôi chỉ là bạn bè, hi vọng mọi người không cần suy đoán lung tung, tôi không có cái gì gọi là, vợ chưa cưới tương lai đâu."
Câu trả lời không chê vào đâu được dập tắt bao nhiêu mong chờ của Thịnh Đản.
Thực ra thì đáp án dĩ nhiên là trong dự liệu, nhưng vẫn không tránh khỏi đau đớn. Lần lượt bạn bè nói đến, cô đều bị mơ hồ, có lẽ bọn họ thật sự chỉ là bạn bè thôi?
Cũng không có bất kỳ kẻ nào nói qua dắt tay qua, ôm qua, hôn qua liền nhất định là người yêu.
Rốt cuộc chống được đến lúc phỏng vấn kết thúc, thối lui ra khỏi đèn flash, Thịnh Đản hoảng hốt đi theo phần đông xuống dưới đài.
Bên tai, mơ hồ vang lên lời của Tùy Trần, "Em chính là loại người có cá tính này, những lời đó, không cho phép em để trong lòng."
—— Nếu như trong buổi họp tuyển chọn, cô ấy làm cái gì để cho cô không vui, tôi thay cô ấy xin lỗi. Nhưng là, nếu như muốn tôi vì vậy mà đi trách cứ cô ấy, vậy thì rất xin lỗi, cô còn chưa đủ tư cách.
Hai âm thanh, cùng xuất hiện, không ngừng vang vọng bên màng nhĩ cô.
Cảnh tượng không giống nhau, cùng một người, cô không có cách nào đi phân tích tâm tình của Tùy Trần có như ban đầu hay không.
Cô chỉ biết có loại cảm giác hít thở không thông buồn bực trong lòng, cần yên tĩnh một chút, nếu không sợ mình sẽ tùy hứng cố tình gây sự, "Không sao, em không sao. Em đi toilet."
Rốt cuộc, Thịnh Đản vẫn chạy.
Cái loại tư thái chạy trối chết đó níu chặt lấy lòng của Tùy Trần, anh theo bản năng cất bước muốn theo, vạt áo chợt truyền tới sức kéo ngăn trở bước chân của anh.
Anh nhíu nhíu mày, theo cánh tay đang nắm chặt quần áo mình nhìn lại, tầm mắt thấy Đỗ Ngôn Ngôn.
"Em muốn hàn huyên và tán gẫu với anh." Cô cố ý đè thấp giọng nói, lòng bàn tay nắm thật chặt.
"Anh không rảnh." Tùy Trần không chút nghĩ ngợi trả lời, gạt đẩy tay cô ra.
Khi thái độ anh kiên định xoay người rời đi, Đỗ Ngôn Ngôn lại một lần không nhanh không chậm nói, "Anh không mong Thịnh Đản gặp chuyện chứ. Anh biết đem em chọc sẽ là kết quả gì, ngay cả tin tức của mình em cũng dám yêu sách, huống chi là cô ta."
Trong phòng rửa tay lớn gần như trống rỗng, hai tay Thịnh Đản chống bên bồn rửa tay, cắn môi cúi đầu.
Trong phim truyền hình, những người đó cần cần thời gian bình tĩnh, cũng sẽ hướng trên mặt mình hắt nước, nhưng bi kịch của cô là ngay cả động tác này cũng không thể làm, sợ lấy diễn viên hí khúc (diễn viên có tính cách mạnh mẽ hoặc thô bạo).
Trừ yên lặng đứng ngốc ở đó, từng lần một luyện tập hít sâu lắng đọng tâm tình, cô không biết còn có thể làm thế nào.
Nếu như có thể tìm người giao trong tim, đem tất cả không thoải mái đều phun ra hết thì thật tốt. Nhưng có thể tìm ai?
Tất cả mọi người cảm thấy cô rất hạnh phúc đi, có lẽ, cô thật rất hạnh phúc, chỉ là càng ngày càng trở nên có lòng tham.
". . . . . ." Tuy vậy nhưng phòng vệ sinh hiển nhiên không phải là nơi nói chuyện phiếm á!
"Xem ra cô cũng không thích đơn độc chung đụng với tôi." Thấy Thịnh Đản mặc dù không dám trực tiếp gật đầu, nhưng trong ánh mắt đổ ra vô hạn đồng ý, anh nhíu mày.
"Vậy thì nói tóm tắt vậy. Lưu giám đốc trước đây mạo phạm qua cô, tôi đã làm theo như ý của Tùy Trần đem cách chức anh ta, hơn nữa trong thời gian ngắn anh ta hẳn là không dễ dàng tìm được công việc mới như vậy. Hợp đồng phát ngôn năm năm với DP, tôi cũng hai tay dâng lên cho cô. Nói đi, cô còn muốn gì."
"À?" Anh dùng giọng giải quyết việc chung, bắn liên hồi tựa như nói một đống, Thịnh Đản không hiểu ra sao nghiêng đầu qua.
"Nơi này không có những người khác, cô có thể không cần diễn trò."
"Diễn, cái gì diễn?" Một loại cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ đem Thịnh Đản bọc lại. Cái loại giọng điệu khinh thường cùng ánh mắt xem thường, quả thật cùng thời điểm Tùy Trần mới quen cô giống nhau như đúc.
Nghe vậy, anh quay đầu đi, cười lạnh. Xem ra, không đem lời nói giảng rõ, cô còn tính toán giả bộ ngu?
"Theo tôi được biết, cô và em trai tôi chưa từng có lui tới qua. Cam nguyện thay cậu ấy và Đỗ Ngôn Ngôn làm đạn mù, mưu đồ của cô là gì? Tiền? Hay danh?"
"Thì ra là anh. . .