80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Scandal Giá Trên Trời

Scandal Giá Trên Trời

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341612

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1612 lượt.

ngôi sao không ấn tượng lắm, An Dao gật đầu: “Em nhìn thấy rồi, sao vậy?”.
“Sao Bắc Cực thường nói với địa cầu rằng, khi nào bạn lạc đường thì hãy ngẩng đầu lên nhìn tôi, tôi luôn luôn ở đây đợi bạn. Vì thế những người lạc đường đều ngẩng đầu tìm ngôi sao Bắc Cực, bởi vì họ biết đây là lời hứa mãi không thay đổi giữa sao Bắc Cực và địa cầu. Cho dù những ngôi sao khác thay đổi phương vị, thì sao Bắc Cực vẫn luôn ở đó. Vì thế, An Dao à, cho dù người ta có phản bội em thế nào, mắng em ra sao, cho dù tất cả mọi người trên thế giới này có tin em hay không, thì anh sẽ luôn đợi em như ngôi sao Bắc Cực kia, em sẽ không bao giờ lạc đường”.
Cô lặng lẽ nép vào lòng anh, ngẩng đầu nhìn sao Bắc Cực. Anh ôm cô, nói rất tình cảm: “Anh chính là ngôi sao Bắc Cực. Cho dù là xuân hạ thu đông, cho dù mười năm hay năm mươi năm, chỉ cần em cần, anh sẽ luôn ở đó chờ đợi em. Sao Bắc Cực chính là chứng nhân cho lời thề của anh”.
An Dao nghiêng mặt nhìn anh, ánh sáng xung quanh mờ mờ ảo ảo nhưng ánh sáng trong đôi mắt anh thì rực rỡ hơn kim cương.
Cô cười rất ngọt ngào: “Thật không?”.
“Thật”.
“Tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?”.
“Trước đây định tỏ tình nhưng không đủ dũng cảm nên đã bỏ lỡ cơ hội. Lần này anh không muốn bỏ lỡ lần nữa, anh muốn nắm lấy cơ hội duy nhất này, cho dù em có yêu anh hay không anh vẫn muốn ở bên cạnh em, che mưa chắn gió cho em”.
“Tại sao anh lại yêu em?”.
“Từ trước tới giờ anh không tin vào tình yêu, cho đến khi học cấp ba phải rời xa em, bỗng nhiên anh thấy rất nhớ em”.
Có lẽ đó là lời giải thích cho tình yêu. Bỗng nhiên, anh rung động vì em, anh rất nhớ em, nhớ em đến cồn cào ruột gan. Có lẽ trên trái đất này sẽ có một người mà dù chỉ gặp người ấy một lần nhưng cả đời này không muốn bỏ lỡ người ấy.
Trên bầu trời mênh mông kia, sao Bắc Cực vẫn lấp lánh.
An Dao lặng lẽ ngắm nhìn ngôi sao ấy, bỗng dưng nhớ tới Rose và Jack trong phim “Titanic”. Khi con tàu sang trọng bị đắm, Jack đẩy Rose lên tấm gỗ chỉ đủ chỗ cho một người, còn mình chịu chết lạnh, nhưng trước khi chết anh vẫn muốn Rose được sống.
Lần đầu tiên xem cảnh ấy, An Dao đã khóc rất nhiều, sau đó cho dù xem đi xem lại bao nhiêu lần cô vẫn cứ khóc. Cô không tin trên đời này lại có thứ tình yêu như thế, có một người con trai chấp nhận dùng mạng sống của mình để bảo vệ người mình yêu. Cô chưa từng nghĩ rằng số mệnh cũng dành cho mình một người như thế. Số phận đẩy sự nghiệp của cô rơi xuống vực thẩm, nhưng lại tặng cho cô một tình yêu hoàn hảo, độc nhất vô nhị.
Bốn bề tĩnh lặng, những con phố sau một ngày huyên náo im ắng như tờ. Một ca khúc đặc biệt vang lên, lời bài hát chỉ có một câu, nhưng giai điệu lại ngọt ngào khiến người ta say mê chìm đắm.
“Ai nói số mệnh chỉ là một canh bạc, lẽ nào em chẳng đoán ra. Anh nói yêu sự dịu dàng của em, dường như lúc nào cũng ở trên thiên đường…”.
Lăng Bách lấy điện thoại ra, ngại ngùng cười: “Đây là bài hát mới của anh, trước mắt vẫn chưa công bố, anh dùng làm nhạc chuông thôi”. Anh nghe điện thoại, “A lô” một tiếng xong không nói gì nữa, chỉ im lặng nghe tiếp.
Hồi lâu, Lăng Bách đưa điện thoại đến tai cô, đầu máy bên kia vang lên giọng nói quen thuộc của Donna: “An Dao, cô đang ở đâu? Chuyện của Đường Khải tôi đã nói qua với Lăng Bách rồi”. Donna ngập ngừng rồi hạ giọng: “Chúng ta có thể gặp nhau được không? Tôi có một số chuyện muốn nói với cô”.
Cô lạnh lùng hỏi lại: “Có cần thiết không? Giữa chúng ta còn gì để nói sao?”.
Donna ngập ngừng lên tiếng: “Đường Khải, Lăng Bách và cô cùng một công ty, tôi nghĩ tôi có thể làm người trung gian gỡ rắc rối giữa ba người”.
“Rắc rối giữa chúng tôi là clip đen, ngày gỡ được nó cũng là ngày Đường Khải vào tù”.
“An Dao, clip đó không ai có thể phân biệt được thật giả”.
“Donna, chị đã bao giờ nghe câu: ‘Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra’ chưa, cho dù chị có che giấu tốt đến mấy thì lời nói dối trước sau vẫn là lời nói dối”. Giọng cô lạnh băng, từng lời từng chữ đều nặng nề.
Donna im lặng, một lúc sau mới chậm rãi nói: “Không thể thương lượng được sao? Quan hệ của chúng ta thực sự cũng chấm dứt sao? An Dao, tôi và Đường Khải không cùng một giuộc, tại sao thái độ của cô với tôi cũng lạnh lùng như vậy? Lẽ nào cô đã quên tình cảm như mẹ con mấy năm qua của chúng ta, đã quên rằng việc gì tôi cũng làm để bảo vệ cô? Bây giờ tôi chỉ muốn gặp cô một lần, cũng không được sao?”.
Không được.
Bởi vì cô sợ gặp Donna. Mỗi lần gặp mặt trái tim cô lại đau thêm. Cô sợ những lời Donna nói ra đều giả dối, cô không thể chịu đựng sự phản bội thêm một lần nữa.
“An Dao…”, giọng Donna như van nài.
An Dao không thể nghe tiếp được nữa, cô lập tức cúp máy.






Trái tim con người thì sao? Có thể dùng tiền đập vỡ rồi yêu lại từ đầu không?
Cô nhìn Lăng Bách, những giọt nước mắt khó khăn lắm mới ngăn được giờ lại trào ra.
Trong lòng Lăng Bách cũng ngổn ngang trăm mối, anh đưa tay ôm cô vào lòng.
Cô dụi trán vào ngực anh, kiềm chế những dòng