Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Scandal Giá Trên Trời

Scandal Giá Trên Trời

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341796

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1796 lượt.

ắng, An Dao nằm trong chăn nhưng chăn cứ rung rung.
Anh không dám kinh động tới cô mà về phòng len lén gọi điện cho ông An Ý Phàm.
Lần này anh không nghĩ ra cách nào khiến cô cười, ngoài bố cô ra không còn ai có thể mang lại sức mạnh cho cô.
Ba tiếng sau ông An Ý Phàm tới. Lúc đón ông, Lăng Bách đã nói tóm tắt tình hình. Thực ra không cần Lăng Bách nói thì báo chí đều đã đưa tin, thậm chí còn có hàng xóm cố tình tới trước cửa nhà ông lớn tiếng bàn luận, ông An không muốn nghe cũng không được.
Ông An lo lắng gõ cửa phòng, gọi: “Dao Dao”.
An Dao nằm trên giường, cô tưởng mình đang nằm mơ? Sao lại có tiếng của bố?
Ông An Ý Phàm lên tiếng: “Bố đang ở nhà con, nha đầu, mau ra đây”.
An Dao vội bật dậy, hớt hải chạy đến trước gương, sắc mặt cô xanh xao, vẫn còn vệt nước mắt hoen ướt. Cô vội vàng cầm hộp phấn nền dặm qua một chút, sau đó không ngừng nhìn gương mỉm cười, rồi lên tiếng: “Con ra đây ạ”.
Cô ra ngoài cửa thấy bố đứng đó, niềm vui bỗng chốc lấp đầy con tim: “Sao bố đến đây?”.
Ông An Ý Phàm liếc nhìn Lăng Bách, gương mặt tươi cười: “Còn không phải cậu ấy sao? Cậu ấy nói gần đây con khá rảnh nên để bố con ta đoàn tụ mấy hôm”. Ông ngập ngừng, rồi cười tươi hơn: “Bố đoán, cậu ấy muốn nhận bố vợ rồi”.
Bố cô còn gầy hơn lần gặp trước, hai má hóp lại, người dường như chỉ còn da bọc xương. Tim cô thắt lại, ôm lấy bố, khẽ nói: “Con rất nhớ bố”.
Ông An trong lòng xót xa, nhưng vẫn mỉm cười đáp lại cô: “Bố cũng rất nhớ con”.
Lăng Bách vội vàng chuyển chủ đề: “Hay là ba chúng ta đi dạo phố đi?”.
Ý kiến này rất hay, An Dao lập tức đi thay quần áo, đội mũ lưỡi trai, cùng hai nguời ra ngoài phố.
Trên phố đâu đâu cũng là người, đông đúc chật chội.
Ông An nắm chặt tay cô, giống như ngày bé dắt cô đi giữa dòng người, sợ cô đi lạc. Bốn bề là tiếng người, tiếng nhạc ồn ào đến đinh tai nhức óc.
Cô theo sau bố, trong đầu hiện lên những cảnh tượng ngày bé, ở thị trấn nhỏ ấy, cũng là giữa dòng người đông đúc, bố đi trước cô đi sau, ông nắm chặt bàn tay nhỏ của cô, dẫn cô ra ngoài mua quần áo và đồ ăn vặt. Cô vẫn không quên, từ năm mười ba tuổi chỉ cần bố nắm tay là cô vùng vằng bỏ ra.
Khi đó còn nhỏ thiếu hiểu biết, cô không ngờ mình lại làm tổn thương ông như vậy.
Đột nhiên Lăng Bách nói: “An Dao, mua ít quần áo cho bố em đi”.
Cô nhìn về phía Lăng Bách, anh chỉ bố cô rồi chỉ một dãy cửa hàng quần áo bên phố.
Bố cô vẫn mặc bộ complet màu đen cũ kỹ từ hơn hai mươi năm trước, cô nhớ ông chỉ mặc bộ quần áo ấy khi đi uống rượu hoặc đến trường cô.
Bao năm nay, ông chỉ có một bộ quần áo này là tươm tất nhất.
Khóe mắt cay cay, cô dừng bước. Ông An Ý Phàm cũng dừng lại hỏi: “Sao không đi tiếp?”.
Cô cầm tay ông cười nói: “Bố, chúng ta vào xem quần áo”.
Ông An nhìn Lăng Bách rồi theo hai người bước vào cửa hàng.
Trong cửa hàng bày một dãy complet và sơ mi, Lăng Bách chủ động chọn cho ông.
Nhân viên bán hàng lại gần Lăng Bách, nhiệt tình hỏi: “Tôi có thể giúp gì được cho anh?”.
Lăng Bách đội mũ lưỡi trai nhưng nhân viên vẫn nhận ra, kêu lên: “Lăng Bách?”. Người xung quanh cũng đổ dồn ánh mắt về phía anh.
Lăng Bách bình tĩnh mỉm cười: “Ai cũng bảo tôi giống cậu ấy, cảm ơn”.
Nhân viên bán hàng tròn mắt không tin: “Anh không phải cậu ấy à? Nhưng thật sự rất giống”.
Giọng Lăng Bách đều đều: “Đúng thế, còn có người thấy tôi giống cậu ấy quá liền bảo tôi ký tên, nhưng tôi thực sự không phải cậu ấy”. Bây giờ anh là ngôi sao nổi tiếng, đi đến đâu cũng bị người ta nhận ra.
Nhân viên bán hàng nhiệt tình hỏi: “Anh muốn mua gì? Tôi giảm giá cho anh 30%, người khác được giảm giá 20% thôi đấy”.
Lăng Bách dịu dàng cười: “Cảm ơn cô”.
Trẻ trung thoải mái, tính tình tốt, vừa biết nấu ăn, vừa biết ca hát lại đẹp trai tới mức khiến nhân loại đau đớn. Người con trai như thế lại thích cô.
An Dao bất giác bật cười.
Lăng Bách thì thầm hỏi cô: “Em cười gì thế?”.
Cô huých tay vào ngực anh, giọng uy hiếp: “Đừng có lại gần cô nhân viên bán hàng như thế”.
Hóa ra cô đang ghen, anh “ờ” một tiếng, còn cố tình kéo dài giọng.
Cô trợn mắt nhìn anh một cái, anh trêu: “Em ghen à?.
Không biết có phải ghen hay không, dù sao cô không thích người con gái khác tiếp cận anh, ngay cả lại gần cũng không được. Cô hạ giọng nói: “Anh trả tiền quần áo”.
Anh lập tức đáp lại: “Tiền của anh đều là tiền của em”.
Cô liếc nhìn anh, niềm vui dâng tràn. Ông An Ý Phàm thấy hai người thân mật như vậy liền bật cười khà khà. Tâm trạng ông rất thoải mái, nên chọn được rất nhiều quần áo, thậm chí đi hết cửa hàng này tới cửa hàng khác.
Lăng Bách và An dao xách mấy túi đồ, đưa mắt nhìn nhau, không biết tại sao ông lại vui như vậy.
Cho đến khi mặt trời lặn, ba người mới về nhà.






Trên thế gian này tại sao lại có thứ tình yêu khiến người ta ngay cả cái chết cũng không hề sợ hãi?
Trên ghế sofa xếp đầy chiến lợi phẩm của buổi mua sắm. Lăng Bách xuống bếp chuẩn bị nấu bữa tối. Ông An ngồi trên ghế sofa, mặc dù


XtGem Forum catalog