Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341605
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1605 lượt.
g nâng tấm ảnh trong lòng bàn tay, dịu dàng vuốt ve, nước mắt càng lúc càng chan chứa: “Trước khi đi bà đã nói với tôi một câu, cả đời này tôi không bao giờ quên. “Bà nói, ‘Ý Phàm à, em không đau, cười một cái là qua thôi’”.
Lăng Bách mắt rưng rưng, trái tim thắt lại từng cơn. Người đàn ông trước mắt cũng chạc tuổi bố anh. Vợ chồng gặp cảnh chia lìa nhưng cả đời ông luôn giữ lời hứa duy nhất với vợ. Anh cũng hy vọng tương lai, anh và An Dao cũng có được thứ tình yêu đến chết cũng chẳng sờn như thế.
Ông An áp tấm ảnh vào ngực, tự nói với bàn thân như bao năm qua: “Không đau, cười lên một cái là qua thôi”. Khóe miệng ông cong lên, đôi mày ánh mắt lấp lánh nét cười: “Không mệt, gắng gượng một chút là qua thôi”.
Xe lao đi trên đường cao tốc rồi rẽ vào quốc lộ, cảnh vật hai bên đường dần dần trở nên quen thuộc. Lăng Bách dừng xe trước cửa nhà, nói: “Bác ơi đến nhà rồi”.
Ông An hơi sững lại, nhìn ra ngoài cửa sổ như trong cơn mơ, giọng nói tỏ rõ vẻ thất vọng: “Ồ, đến rồi, nhanh thế…”.
Sau hôm nay, lại một mình ông đối diện với bóng đêm và nỗi cô đơn vô tận, thậm chí ngay cả một người nói chuyện cùng cũng không có.
Lăng Bách xuống xe mở cửa, dìu ông vào nhà.
Nhà ông An cũ nên lớp sơn trắng trên tường bị bong tróc kha khá, nhìn loang lổ cũ kỹ. Ông An đi thay khẩu trang, Lăng Bách đưa mắt nhìn xung quanh. Trên tường phòng khách treo đầy giấy khen của An Dao, thậm chí bông hoa đỏ của lớp mẫu giáo[3'> vẫn còn dán trên cao. Bên dưới giấy khen là một bộ sofa lớn, chắc mới mua không lâu, cạnh đó là một bàn thờ to bằng gỗ gụ, nhưng bài vị trên đó không có ảnh thờ.
[3'> Ở lớp mẫu giáo của Trung Quốc có phát những bông hoa màu đỏ cho các bé, dùng để đeo trước ngực, hoặc dán ở nhà như phiếu bé ngoan phát cuối tuần ở Việt Nam.
Anh nhớ có lần An Dao nói, bố cô đã ném hết ảnh của mẹ đi, thực ra đó đều là nói dối. Mẹ cô chỉ có một tấm ảnh duy nhất, và tấm ảnh ấy vẫn luôn được ông cất giữ cẩn thận. Sở dĩ ông không muốn cô biết vì không muốn cô cảm thấy có lỗi. Đó là lời nói dối thiện ý.
Trên gác vang lên tiếng ho xé ruột, Lăng Bách vội chạy lên, lần theo tiếng ho tìm tới nhà vệ sinh. Cửa bị khóa bên trong, anh vội gõ cửa.
Bên trong chỉ có tiếng ho vọng ra.
Lòng nóng như lửa đốt, anh vội hỏi: “Bác ơi, thực sự không cần đi bệnh viện sao bác? Cháu có thể đưa bác đi kiểm tra”. Tiếng ho khiến lòng anh thắt lại, dường như người bên trong có thể ho tới mức vỡ huyết quản mà chết. Anh gõ cửa liên hồi, gọi lớn: “Bác mở cửa được không? Để cháu đưa bác đi bệnh viện”.
Ông An Ý Phàm không đáp.
Ho một hồi, lại vọng ra tiếng nước chảy. Ông An mở cửa bước ra, vẫn đeo khẩu trang, dáng vẻ mệt mỏi: “Không sao, quen là được”. Chỉ năm tiếng đơn giản, nhưng lại quá đỗi đau lòng. Ông An về phòng mình nằm nghiêng trên giường, giọng yếu ớt: “Cháu về đi, cảm ơn cháu hôm nay đã nói chuyện với bác nhiều như thế, cuối cùng bác muốn nhờ cháu một việc”.
“Bác nói đi, cho dù có làm được hay không cháu cũng sẽ cố hết sức”.
“Cháu nhất định sẽ làm được, đó là… cháu giúp bác giấu An Dao bệnh tình của bác, vì bệnh này đã hơn hai năm rồi, tái phát bao lần, bác không muốn nó lo lắng”.
“Nhưng cô ấy là con gái bác, lo lắng cho bác cũng là việc nên làm”.
“Khụ khụ, làm bố mẹ thì dù có bệnh cũng cố gắng giấu con cái, chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ thì không nói ra. Bác tin bố mẹ cháu cũng thế thôi”. Ông An Ý Phàm thở dài, hạ giọng nói: “Bố mẹ trên thế giới này có ai là không muốn tốt cho con cái đâu?”.
“Vâng, cháu hứa với bác”.
Lăng Bách nửa quỳ nửa ngồi bên đầu giường, nắm chặt tay ông An Ý Phàm.
Lúc này ông An Ý Phàm đang mặc một chiếc áo sơ mi cũ sờn, người gầy trơ xương. Lăng Bách chau mày, cố gắng kiềm chế không khóc, bình tĩnh nói với ông: “Cháu sẽ giữ bí mật này với cô ấy, nhưng bác hãy để cháu đưa bác tới bệnh viện trị bệnh, được không ạ?”.
Ông gật đầu thỏa hiệp.
Lăng Bách gượng cười nhưng khóe mắt rơm rớm nước mắt: “Cũng mong bác hôm nay cho phép cháu ở đây với bác”.
Ánh mắt ông tối sầm lại, lo lắng hỏi: “An Dao thì sao?”.
Lăng Bách lắc đầu: “Không sao đâu ạ, cô ấy sẽ hiểu thôi. Bao năm qua có một mình, cô ấy vẫn gắng gượng được, bây giờ cho dù có chuyện gì cô ấy cũng không dễ dàng bị đánh gục, bác hãy tin cô ấy”.
Lăng Bách nắm chặt bàn tay run rẩy của ông. Ông An buồn bã cười: “Đúng thế, từ nhỏ đến giờ nó luôn ngủ một mình, chưa bao giờ sợ hãi, một thân một mình vẫn tự lo liệu được. Sau này nó cũng không dễ dàng gục ngã. Những người hãm hại nó sớm muộn cũng bị ông trời trừng phạt, phải trả giá”.
“Vâng, hôm nay cháu sẽ ngủ ở phòng An Dao, nếu có chuyện gì bác cứ gọi cháu”.
“Ừ”.
Lăng Bách đi sang phòng bên cạnh, lấy điện thoại bấm một dãy số quen thuộc. Điện thoại đổ chuông một tiếng là có người nghe ngay, An Dao lo lắng hỏi: “Bố em sao rồi? Tại sao lại phải về nhà trước?”.
Anh cố gắng bình tĩnh đáp: “Bác rất ổn, không sao đâu. À, An Dao này, hôm nay anh ở đây với bác nên không về đâu”.
An Dao nghe xong mới an tâm, vui vẻ hỏi: “Lăng Bách, anh muốn lấy lòng bố vợ hả?”.
Anh cố ý