Bạn Gái Hám Tiền Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342094
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2094 lượt.
t mình kinh ngạc, sắc mặt trắng xanh lần lượt thay đổi. Đang một mực ngồi bên cạnh xem đến thật thú vị – Chi Tâm lại nóng nảy, “Không phải, Đoạn Nhi, Chi Tâm không……”
“Suỵt, tướng công.” La Chẩn giơ tay ra dấu, “Không nên quấy rầy người ta nói chuyện.”
“Nhưng là, Chi Tâm không thể giành Chi Hành……”
“Không có ai đoạt của Chi Hành. Tướng công nếu như dùng bữa xong rồi, liền đi thêu lụa hoa đi.”
“Trân Nhi……”
“Nhanh đi đi.” Cầm khăn lau lau khóe miệng tướng công, La Chẩn ôn nhu nói, “Tấm ‘Phúc Thọ tinh đồ’ này tiền đặt cọc nửa năm đã nhận trước rồi, nhất định phải hoàn thành trước ngày hai mươi tháng này nha, làm lỡ ngày mừng thọ của người khác cũng không tốt đâu.”
“A—” nhìn vào đôi mắt sáng trong suốt của nương tử vẫn ôn tồn như trước, Chi Tâm yên lòng: Nương tử thương Chi Tâm, sẽ không đi giành cái gì của Chi Hành. Chi Tâm nghe lời nương tử đi thêu lụa, nương tử nói, đã thu tiền, là phải chịu trách nhiệm a.
“Nhìn thấy chưa?” Tỷ phu rời đi rồi, La Đoạn càng không câu nệ, “Tỷ phu nhà ta đối với tỷ tỷ của ta nói gì nghe nấy. Tài sản Lương gia này nếu không có tỷ tỷ của ta, thì từ lúc trước đó vài ngày đã bị xâm chiếm không còn một cắc rồi, nay thuộc về sở hữu của tỷ tỷ ta là chuyện đương nhiên thôi, Lương Chi Hành một đồng tiền cũng không có được. Bất quá, có các ngươi một đôi cam nguyện noi theo tỷ muội Nga Hoàng Nữ Anh(*) này, đem thâm tình gởi gắm cho hắn, hắn chắc hẳn cũng sẽ sống được khoái hoạt tự tại……”
(*Trong truyền thuyết Trung Quốc cổ đại kể rằng vua Nghiêu có hai người con gái, người chị là Nga Hoàng, em là Nữ Anh, cùng gả cho Thuần đế làm vợ.)
Nha đầu không biết giữ miệng này! — Lương Chi Hành mi tâm hơi nhíu lại, ngầm trừng mắt nhìn nàng liếc mắt một cái, tự châm một ly trà chậm rãi uống.
“Các ngươi…. Ngươi thật sự là vô sỉ. Tòa nhà họ Lương này, mỗi cửa hàng trên đường cũng họ Lương, ngươi dám lòng muông dạ thú……” Hai người mặc dù đối với La Chẩn sinh ra đố kị ghen ghét: đều cùng là nữ tử mà nàng lại có được cẩm tú phú quý(giàu sang gấm vóc). Nhưng cũng không không dám lên án mạnh mẽ “Các ngươi”. Thủ đoạn của Lương thiếu phu nhân ngay cả cô cô xảo quyệt của các nàng cũng phải e ngại đến tận xương, các nàng ai dám đụng chạm chứ? Vả lại người ta cùng Hoàng thân qua lại thân mật, chính mình nịnh bợ sợ còn không kịp, nào dám tiện đường tiện thể.
“Biểu ca, ngươi không cần lo lắng, Ngụy gia chúng ta là hậu thuẫn của ngươi, cho dù mạo hiểm liều chết cũng sẽ đến trước kiệu Quốc quân Quốc hậu kêu oan, thay ngươi đem……”
“Ta đương nhiên không cần lo lắng.” Lương Hành điềm nhiên thổi lá trà nổi trên mặt nước trà, mi mắt vẫn không nâng lên, “Tài sản của Lương gia, ta xác thực không có một hào, thì có gì ngạc nhiên?”
“Biểu ca, cô cô nói….”
“Mẹ ta nói cái gì thì các ngươi tìm bà phụ trách đi. Nếu bà thật sự xem trọng các ngươi, hai vị biểu muội gả cho lão nhân gia bà ta cũng không sao.”
“Ngươi ——” mặc dù thuở nhỏ nhiều lần bị vị biểu ca lãnh ngữ ít lời này thường xuyên làm cho nghẹn họng, nhưng vẫn là chịu không nổi a, “Biểu ca, ngươi bị yêu nữ này mê hoặc có phải hay không? Cô cô là mẹ ruột của ngươi, ngươi không thể không hiếu…”
Yêu nữ? La Đoạn nhướng đôi mày như lưỡi đao, lại nâng mũi chân lên, nhắm đúng vào cái mông của kẻ đang huyên thuyên một cước. Y Hồng “Bùm—” một cái, nằm úp sấp xuống đất, tư thế cực kỳ bất nhã.
“Hai nữ nhân họ Ngụy kia, muốn cùng bổn tiểu thư tranh giành nam nhân cũng phải tự lượng sức mình, hai người các ngươi so với Diêu Y Y còn ngu hơn năm phần, chỉ xứng cho bổn tiểu thư khai vị trêu chọc một chút cho đỡ buồn thôi. Tính tình của ta vốn không tốt, lại để cho ta thấy hai người các ngươi ở trước mặt nam nhân của bổn tiểu thư ‘tao thủ lộng tư’(*), bổn tiểu thư sẽ đem các ngươi ném vào lồng heo làm heo nuôi lấy thịt!”
(* tao thủ lộng tư: làm duyên làm dáng, tán tỉnh, õng ẹo)
Nam nhân của bổn tiểu thư? Người nói nhanh miệng, người nghe chú ý. La Chẩn, La Khởi ý vị thâm trường nhìn chăm chú, Lương Hành khóe mắt nhuộm sắc cười, trông thật phi thường hưởng thụ.
Bị người đánh mắng, hai nữ nhân khóc như hoa đào gặp mưa, “Biểu ca…. Nàng…. Nàng ỷ thế hiếp người như thế, ngươi cũng không quản?”
“Luận bối phận, nàng là biểu tẩu, dạy các ngươi một ít đạo lý làm người cũng là phải.” Chi Hành thản nhiên nâng mí mắt, hai mắt tràn đầy nhu hòa dừng trên lệ nhan xinh đẹp của Đoạn Nhi, lại lạnh nhạt quay đầu nhìn về phía hai vị biểu muội hoa dung thất sắc, “Trở về bẩm báo mẹ ta, Chi Hành ở Ngọc Hạ Quốc đợi bọn họ, bất cứ lúc nào cũng có thể đến dưỡng lão.”
“Biểu ca!” hai nữ nhân dậm chân hờn dỗi, Chi Hành bất vi sở động. Nếu là ở nhà, hai người sợ là sớm đã có một phen cuồng phong bão táp, xé gió động trời rồi. Nhưng trước mắt, các nàng còn biết cân nhắc, thanh âm nặng nhẹ. “Biểu ca, cô cô sẽ không cho phép ngươi làm như vậy. Ngươi chờ đi, chúng ta sẽ nhờ bác thay chúng ta xả hận!”
Ngụy gia tiểu thư phẩy tay áo bỏ đi, hai nàng lúc này đương nhiên không ngờ được, tương lai ngày nào đó, ngay cả ở trước mặt cô cô của các nàng, La gia Nhị ti