Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342088
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2088 lượt.
ân đang ‘đánh trống lảng’, La Chẩn vẫn nói: “Theo như Khởi Nhi nói, nàng cùng Ngọc Vô Thụ đều có khuyết điểm, là không có cách nào dung hợp với nhau, may mắn là phát hiện sớm, mọi người còn kịp quay đầu lại.”
“Quay đầu lại? Cảm tình đưa ra còn có thể quay trở lại như cũ sao?”
“Bị thương đương nhiên là không thể tránh khỏi, giống như con người sống trên đời không thể tránh khỏi việc ngoài ý muốn, đau khổ, oán hận, khóc lóc qua đi, cuộc sống vẫn còn tiếp tục.”
“Ngài……” Phạm Dĩnh thần sắc lại mê mang, “Đã từng có lúc, mẹ ta cũng từng nói với ta những lời này…. Nàng muốn ta đối với từng việc học cách tự thỏa mãn, học cách buông tay……”
La Chẩn giật mình.
“Kỳ thật, ta biết việc cha muốn làm là nghịch thiên. Nương đã luân hồi chuyển thế, sẽ không có khả năng có một ngày hoàn hồn. Nhưng ta vẫn có một chút tư tâm, hy vọng nương có thể trở về.” Phạm Dĩnh ngước mắt, trong mắt có hơi nhiều loại tình cảm tôn kính, yêu thương làm La Chẩn cảm thấy không được tự nhiên, “Ngài và mẹ rất khác nhau, mẹ dịu dàng u buồn, ngài kiên định tự tin, mẹ mềm mại như nước mùa xuân, ngài lại dẻo dai giống như tơ lụa. Ngài yêu một người, giống như có thể ‘nghĩa vô phản cố’(*), lại không thể dễ dàng tha thứ phản bội. Ngài chưa hề ủy khuất chính mình, ngài so với mẹ sống khoái hoạt hơn.”
(* Nghĩa vô phản cố: làm việc nghĩa không chùn bước)
“Cái này……” La Chẩn thật là không biết nên nói từ gì.
“Nếu cùng là linh hồn của mẹ, ta sẽ không so đo là ở trong thân xác nào, chỉ cần mẹ sống được hạnh phúc là tốt rồi.”
Ừ, thật là tốt a…, nhưng mà……
“Cha ta sẽ không từ bỏ ý đồ, ngay cả ta có khuyên, cha cũng sẽ không nghe. Nhưng mà, ân công nương tử xin nhớ kỹ, ta sẽ giúp ngài.”
“Theo ý ngươi nói, phụ thân ngươi không chịu đợi cho ta ‘thọ chung chính tẩm’ sao?” Nàng tất nhiên sợ chết a, nhưng chuyện ‘thọ chung chính tẩm’ như vậy, cho dù sợ cũng sẽ đến a. Chuyện sau khi chết, lúc còn sống không cần lo lắng nhiều quá. Bình tĩnh mà nói thì sau khi linh hồn bị Phạm Trù bắt đi lại như thế nào? Vẫn là linh hồn của nàng, nàng liền sở hữu thôi, đến lúc đó nàng không chọn Phạm Trù, hắn có thể làm gì nàng chứ?
“Ngài rốt cục tin tưởng ngài là mẹ ta chuyển….”
“Ba người phụ tử các ngươi lời nói chính xác như một như thế, sẽ để cho ta không tin sao?” La Chẩn thở dài bất đắc dĩ nói, “Nếu mỗi người đều có kiếp trước kiếp này, ta đối với việc chính mình có được kiếp trước cũng không nên bất ngờ có phải hay không?”
“Ngài mặc dù không giống với mẹ, nhưng trong lúc lơ đãng lại có một ít chỗ tương tự như mẹ khiến ta kinh ngạc. Lời này, mẹ ta từng nói qua không sai một chữ.” Xem xét kỹ điều này, Phạm Dĩnh quyết tâm lại càng kiên định hơn, nếu cha nghịch thiên, cưỡng ép lấy đi linh hồn, nàng tất nhiên sẽ nghĩ cách ngăn trở.
“Cha đi tìm hảo hữu, chính là đạo hữu lúc trước đã giúp hắn tránh được Thiên kiếp – người đã tu luyện thành tiên, hình như là –Duyên Thiện đạo trưởng, đã chỉ cho cha ta một ít pháp thuật huyền môn chính tông, để cha ta gia tăng nội lực thâm hậu, sợ là Khứ Ác đạo trưởng cũng khó đối phó. Nhưng, kiếp trước cha mắc nợ hạnh phúc của ngài, ta chưa từng có một lần tương trợ; kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không để cha phá hỏng cuộc sống mỹ mãn của ngài.”
Phạm đại mỹ nhân nói lời này, có thể nói là cảm động lòng người. Nhưng hồi lâu sau La Chẩn hiểu được, vài lời nói ra nghe thì cảm động đấy, nhưng nếu không thể thực hiện, thì đối với người nghe tràn đầy kỳ vọng lại giống như thành phản bội, chẳng thà lúc trước người nói không nói, người nghe không nghe thấy thì hơn a.
“Chi Tâm, Chi Tâm, Chi Tâm!” Khứ Ác kéo theo chùm râu dài, liên thanh kêu gọi, đuổi theo người nào đó phía trước đang chạy nhanh như gió, “Lương Chi Tâm ngươi vì sao không đếm xỉa tới bần đạo a?”
Chi Tâm ôm con, thở phì phì cắm đầu chạy đi, không để ý đến lão nhân vô dụng không thể giúp đỡ nương tử ở phía sau.
“Lương Chi Tâm, ngươi là hài tử ngoan, không thể học theo lũ con buôn trên đời làm cái chuyện qua sông đoạn cầu a. Huống chi, bần đạo cũng chưa nói là không giúp được nương tử ngươi a…. Ui da! Ngươi đột nhiên đứng lại cũng không thể nói trước cho bần đạo một tiếng sao?”
Chi Tâm đôi mắt to chớp chớp, con ngươi đen trong vắt, sùng bái cùng cảm kích mạnh mẽ tuôn ra. Bảo Nhi trong lòng hắn cũng trừng đôi mắt nhỏ long lanh nước làm như tha thiết lắm. “Khứ Ác gia gia, ngươi có thể giúp nương tử sao?”
Tự xưng là tu thân dưỡng tính, giỏi kiềm chế – Khứ Ác đạo trưởng lúc này chán nản, “Ngươi khi nào học được nịnh hót như vậy chớ? Có thể giúp thì ngươi kêu bần đạo ‘Gia gia’, không thể giúp chính là ‘Lão nhân’?”
“Ngươi có thể giúp hay không nha?.”
Bảo Nhi cũng nhe răng nhỏ, “Cạc cạc!” giơ bàn tay béo nhỏ ra, túm lấy chòm râu dài lúc ẩn lúc hiện ở trước mắt.
“Có thể giúp, đương nhiên có thể giúp!” Khứ Ác nhảy lùi ba bước, né tránh tiểu ma thủ tàn phá, “Chính là, biện pháp này ngươi phải đồng ý, nếu ngươi hối tiếc, thì không thể thi triển được rồi.”
“Có thể giúp nương tử không?”
“Đó là đương nhiên.”
“Có thể giúp nương tử Chi Tâm sẽ