Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ
Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342087
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2087 lượt.
ểu thư cũng không một chút do dự, một cước, không, hai cước đem các nàng từ bên người Chi Hành lưu loát đá văng ra. Tuy là cô cô nổi danh gian xảo, nhưng lúc chống lại con dâu mạnh mẽ lại có thể làm gì được đây?
“Lương Chi Hành, ngươi mà cũng biết thương xót sao, nếu bên cạnh ngươi lộ cái loại mặt hàng dây dưa này, bổn cô nương sẽ hoài nghi ánh mắt chính mình nha.” La Đoạn nhún nhún vai, quay mắt lên mâm cơm, “Aiz—, đồ ăn đều lạnh hết rồi. Vì kia hai tiểu nhân kia, làm lỡ bổn cô nương dùng bữa, không đáng giá…. Hả, ngươi làm cái gì?”
“Hiệt nhi, ngươi phân phó phòng bếp, nấu vài món ăn đưa đến Triêu Vân viên cho tiểu thư nhà ngươi.” Chi Hành nắm cổ tay giai nhân rời đi.
“Ngươi làm cái gì?”
“Nàng thật ham kiếm tiền, mấy ngày nay vì buôn bán đi sớm về khuya, ăn xong cơm rồi nghỉ ngơi thật tốt cho ta!”
“Ngươi quản ta…. A, ngươi lo lắng cho ta sao, ngốc mặt lạnh?”
“…. Đừng có nói nhảm nhiều nữa, nhanh chút đi!”
“Xì, thừa nhận lo lắng cho ta sẽ chết sao, ngốc mặt lạnh không hiểu tình thú gì cả.”
“Cho dù ta lo lắng cho nàng thì như thế nào? Nam nhân không thể lo lắng cho nữ nhân của mình sao?”
“Ý ý ý……”
Đôi oan gia vui vẻ này, cuối cùng cũng tu thành chính quả rồi. La Chẩn mỉm cười nhìn theo, bỗng nhiên trên hàm hơi đau, cúi mắt nhìn xuống đối diện với một đôi con ngươi trong suốt chưa lui ý xấu vì vừa mới làm chuyện xấu xong, “Xú tiểu tử, dám cắn mẹ?”
“.… Cạc cạc.… Cạch cạch.…”
“Tiểu tử bất hiếu, xem mẹ như thế nào đánh ngươi?!”
“.… Cạc cạc.… Ha cạc cạc.…” Bảo Nhi la hét vui vẻ xoay thân mình béo nho nhỏ, ở trong khuỷu tay mẫu thân mặc sức nhõng nhẽo.
La Khởi thở dài, thấy tỷ tỷ cùng tỷ phu chuyên tâm không dời, Nhị tỷ cùng Chi Hành thì ‘tình hữu độc chung’, nàng tin tưởng thế gian còn có tình yêu tồn tại, chẳng qua là, cần vận khí và cần cơ duyên.
Phạm Dĩnh gần đây, có nhiều chuyện phiền muộn.
Chuyện thứ nhất, là Ngọc Vô Thụ cùng La Khởi, một đôi như Kim Đồng Ngọc Nữ được trời đất tạo nên này lại vì chính mình mà sinh ra khoảng cách. Nguyên tưởng rằng theo Nhị hoàng tử ‘ngàn dặm truy thê’ sẽ có kết quả viên mãn, cũng không ngờ tới…. Nàng có gặp qua Ngọc Vô Thụ, cũng đã thử khuyên giải an ủi, nhưng đối phương lại chỉ lắc đầu cười khổ……
Chuyện thứ hai, ân công nương tử…. Phụ thân đối với nương cố chấp nàng là người rõ ràng nhất, bất quá, nếu cha không thể đợi cho ân nhân nương tử dương thọ kết thúc, nàng nên đứng về bên nào đây?
Chuyện thứ ba, Hàng Niệm Nhạn…. Cái tên nam nhân ngu ngốc kia, rốt cuộc muốn như thế nào? Đã muốn nói rõ nói cho hắn biết mình không có lòng dạ nào với hắn, vẫn còn năm lần bảy lượt dây dưa là như thế nào? Hắn không phải trước giờ là tên cổ hủ cố chấp, yêu da mặt thể diện nhất hay sao? Không phải đã vô thanh vô tức biến mất một thời gian sao? Sao bây giờ lại đột nhiên xuất hiện……
Nhưng, trong những chuyện phiền muộn này, khiến nàng đau lòng xót dạ nhất, vẫn là chuyện hồn phách của mẫu thân. Nàng muốn gọi mẫu thân quay về để một nhà đoàn tụ, phần này bức thiết tất nhiên là không thể nghi ngờ.
Nhưng ân công nương tử rõ ràng là có tướng công ân ái, có kiều nhi khả ái. Nếu vì chính mình một nhà viên mãn phải trả giá đắt bằng sự chia rẽ của một gia đình hạnh phúc khác, nàng làm sao an lòng được chứ? Huống chi, nếu thật sự mẹ có trở lại, là có thể trở về một nhà viên mãn sao? Năm trăm năm trôi qua, khúc mắc của mẹ, bản tính của cha…. Còn nữa, nếu con dâu trưởng khôn khéo kiên cường của Lương gia biến mất, thay vào đó là mẫu thân u buồn sầu muộn, nàng làm sao có thể vui cười mà gặp lại đây?
“Phạm Dĩnh, ngươi đứng chờ ở chỗ này là có việc tìm ta sao?” La Chẩn đang trở về nội viện, gặp tuyệt thế giai nhân một mình đứng trước cửa.
“Ân công nương tử….” Phạm Dĩnh ngước mắt, trong đôi mắt trong veo như hồ thu lộ vẻ phức tạp khó hiểu.
Aizz—, Phạm đại mỹ nhân dùng loại ánh mắt tràn đầy tình cảm tôn kính như khi Bảo Nhi nhìn nàng, thật sự là làm người ta không thoải mái nha. La Chẩn thản nhiên cười, nói: “Thông cảm, ta là phàm nhân, không chịu nỗi thời tiết rét lạnh này, vào trong phòng nói chuyện đi.”
Trong phòng, phân phó Phinh Nhi pha trà nóng, bưng trái cây điểm tâm lên. Xuyên qua khói trà lượn lờ, La Chẩn nhìn vị tuyệt sắc mỹ nhân này, “Nhìn ngươi mang bộ mặt sầu thảm, là vì chuyện của Khởi Nhi, hay còn có nguyên nhân khác?”
“Tình cảnh hiện giờ của Nhị hoàng tử cùng Tam tiểu thư, Phạm Dĩnh cũng có trách nhiệm, không bỏ qua được.”
“Ngươi nha, trời sinh là một viên Thất Khiếu Linh Lung Tâm(*), tuệ chất tự nhiên. Duy nhất không đủ, đó là quá để tâm vào chuyện vụn vặt. Việc này Khởi Nhi đều đã nghĩ thông suốt rồi, biết rõ ràng giữa nàng và Ngọc Vô Thụ có vấn đề, ngươi bây giờ còn so đo cái gì?”
(* Thất khiếu linh lung tâm: thành ngữ, ‘thất khiếu’ đây là cách nói xưa: tương truyền trái tim có bảy lỗ. Dùng để miêu tả người thông minh, khéo léo.)
Phạm Dĩnh trong ánh mắt thoáng chút ngơ ngẩn.
“Làm sao vậy? Là ta nói quá lời sao?”
“.… Khởi Nhi đã nghĩ thông suốt ư? Nàng, sao lại làm như thế?”
Mặc dù biết rõ Phạm mỹ nh