Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342037
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2037 lượt.
à không kính? Đang sờ sờ trước mắt đó thôi! La Chẩn thầm cắn răng nghiến lợi, ghi nhớ kỹ món nợ này, “Đạo trưởng, vẫn kính thỉnh ngài phí tâm chẩn bệnh cho Chi Tâm giùm.”
“Đâu có gì, đâu có gì…”
“Hoa Thu Hồn Thảo đã nở rồi, Khứ Ác, sao còn không mau qua đây?” Phong Thần trên không truyền âm.
Khứ Ác lão đạo đáp một tiếng, bước qua ôm lấy Chi Tâm muốn đi qua bên kia, đột nhiên bị La Chẩn ngăn lại, “Lương Thiếu phu nhân, ngươi có ý gì…”
“Ta chợt nghĩ nếu để cho tướng công cứ chết đi như vậy chưa chắc đã là chuyện xấu.”
Những người nghe thấy đều ngạc nhiên: La gia Đại tiểu thư, Lương gia Thiếu phu nhân, đột nhiên óc bị dồn ép đến hồ đồ rồi hay sao?
Cùng Quân Nắm Tay Tới Già
Lương gia giàu có nhất tại Vạn Uyển thành bỗng dưng phát tang, truyền ra tiếng khóc vang trời, lời đồn lan nhanh như cháy rừng, làm toàn thành chấn động kinh ngạc vô cùng: trưởng tử Lương gia Lương Chi Tâm thuở nhỏ si ngốc, cưới được cô vợ đẹp, trước bị cho là yêu quái, sau lại được chứng minh là bán tiên, nay chết trẻ.
Việc này gây ra nhiều suy đoán nghi ngờ, nhiều nhất chính là Hoàng gia. Hoàng gia trước sau phái ra gần mười vị ngự y bí mật đến dò xét, hết kiểm tra lại sờ soạng thân thể lạnh như băng của Lương Chi Tâm, kết quả muôn miệng một lời: Phò mã chuẩn xác không còn hơi thở, hồn đã rời trần.
Quốc Hậu từng vì vậy mà tuyên La Chẩn vào cung, hỏi nguyên cớ vì sao lại ra ngoài chơi ngay giữa mùa đại đông này khiến cho Lương Chi Tâm trúng phong hàn mà chết. La Chẩn lệ rơi đầy mặt, khóc không thành tiếng, thương xót trần thuật lại tướng công Chi Tâm mong mỏi muốn ra ngoài chơi như thế nào, thương xót tràn thuật lại nỗi đau làm tang chồng như thế nào, cuối cùng thảm thiết không chịu nổi, thần trí lung lay rồi ngất xuống, bất tỉnh nhân sự.
Nhìn thân thể phụ nhân nhỏ này có nhiêu là gầy yếu, có bao nhiêu là thống khổ, Quốc Hậu còn có thể làm được gì. Vả lại cho rằng, một dân phụ chắc chắn cũng không dám đừa giỡn tâm cơ trước mặt Quốc Hậu, đành phái người đón Trân Châu hồi cung, than thở một câu thôi thì vô duyên cùng Lương gia vậy.
“Người” phát ra ánh hồng quang trên mặt mang theo ý cười vui vẻ: “Lương Chi Tâm mạng không nên đứt nhỉ.”
“Nguyệt Lão hiểu được là tốt rồi.” Lời nói của Nguyệt Lão nếu không muốn người khác nghe, tất nhiên bên ngoài sẽ không nghe được, nhưng mình thốt lời thì phải thật chắc chắn cẩn thận.
“Tiểu Thần say rượu thần trí lơ mơ, vì vậy khiến cho Lương Chi Tâm và Lương Thiếu phu nhân gặp phải một chuỗi dài phiền toái. Đáng lý ra tiểu Thần nên dốc lòng tương trợ hai vị giải trừ khốn khó, nhưng trước đó vài ngày phải lên gặp Trời, hôm nay Lương thiếu phu nhân đã tự mình hóa giải. Nợ nhân tình thì phải trả, nếu Lương Thiếu phu nhân còn có chuyện gì cần tới tiểu Thần, xin cứ nói rõ.”
Một lời cho phép để ngỏ tùy ý mình như vậy, phải túm lấy càng nhanh càng tốt, đây là bài học mà La Chẩn đúc kết ra được từ Phạm đại mỹ nhân, “Bất kể chuyện gì, Nguyệt Lão đều có thể giúp một tay sao?”
“Dĩ nhiên là nếu nằm trong khả năng của tiểu thần.”
“Xin hỏi nhân duyên của tiểu muội La Khởi sẽ được kết với ai?”
“Chuyện này…” Nguyệt Lão lộ ra sắc mặt chịu tội, “Thiên cơ không thể tiết lộ, tiểu thần không thể dẫm vào sai lầm cũ.”
La Chẩn nhún nhún vai, “Nếu La Chẩn xin Nguyệt Lão se giùm một đoạn lương duyên cho một tiểu muội khác của La Chẩn thì sao?”
“Tiểu thần sẽ cố gắng hết sức, xin cho biết danh tính, xuất thân cùng với ngày sinh tháng đẻ.”
La Chẩn vuốt tay áo được trang trí băng những hạt trân châu, nhớ tới Công Chúa Trân Châu kia khi bị mang ra khỏi Lương phủ thì khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, cô nương nhỏ kia thích ở Lương gia đến vậy sao? “Nếu La Chẩn muốn nhờ Nguyệt Lão tác hợp một đôi có được không?”
“Tiểu thần cần phải xem trước hai người, nếu mệnh số của cả hai xứng đôi, không ảnh hưởng đến vận số bên ngoài, thì có thể được.”
“Đa tạ Nguyệt Lão, song phương nam nữ là…”
Mọi người đều nghĩ, không còn Lương Chi Tâm, quan hệ thông gia giữa Hoàng gia và Lương gia sẽ đứt đoạn, Lương gia sẽ ngày càng xuống dốc. Hơn nữa, Lương Thiếu phu nhân thường ngày thông minh tháo vát, bây giờ lại bi thương quá độ nên luôn bệnh nằm liệt giường, sau khi được bên nhà mẹ đẻ đón về Ngọc Hạ quốc để điều dưỡng nhưng vẫn vô vọng không khá lên được.
Nhưng sự đời luôn luôn nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Trước khi đi, Lương Thiếu phu nhân đã đem mọi trách nhiệm mình chấp chưởng giao cho Lương gia Tam thiếu gia Lương Chi Tri. Lương Chi Tri tuy là thiếu niên còn nhỏ tuổi, nhưng làm việc quyết đoán, đầu óc thông minh, luôn giữ nguyên tắc làm kinh thương của Lương gia, nên vì vậy có thể tái xây dựng lại hoạt động trong nhà, lại còn được thân thích của Quốc Hậu là Trều gia giàu có tương trợ, phát triển Lương gia thêm một bậc thịnh vượng…
***
“Nương tử, nương tử, Chi Tâm không ăn dưa.”
“Bên kia có canh hầm…”
“Chi Tâm cũng không ăn canh.”
“Nơi này còn có trà vừa châm.”
“Không muốn, không muốn, Chi