Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342030
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2030 lượt.
ời đứng đầu trấn) quỳ xuống đất khẩn cầu thương khách qua đường cứu giúp tính mạng gần vạn dân tại trấn.
Năm đó La Chẩn mười lăm tuổi, sau khi bỏ ra hai vạn lượng bạc mua toàn bộ trấn, rồi mua hết lương thực của một đội thương nhân buôn lương thực khác phân phát cứu giúp cho dân trấn, sau đó tự mình trở về thành Cao Duyên. Thương sự bận rộn, nếu hàng năm trấn thủ mà không có mang sổ ghi chép tăng giảm thu chi của cả trấn, thậm chí biên độ biến hóa dân số đưa tới La phủ, thì nàng dường như sẽ quên sự tồn tại của “La trấn” này, lại càng sẽ không nghĩ tới chuyện đi đến nơi tuyệt hảo này khi muốn tránh nơi kinh thành phồn hoa.
Là ân nhân cứu mạng của toàn trấn, La Chẩn đến đây đương nhiên là nhận được đãi ngộ cao nhất. La Chẩn dịu dàng từ chối chuyện trấn thủ nhường phủ đệ, tự xây tịnh xá, coi như là cắm nhà trú lại. Qua không bao lâu lại bỏ tiền xây dựng khách điếm để cung cấp chỗ ở cho khách thương lui tới, giao toàn quyền xử lý cho một người khôn khéo được chọn lựa trong số cư dân địa phương, lợi tức thu được mỗi tháng chỉ cần đóng nàng một phần, còn lại tất cả dùng cho trấn sửa chữa xây dựng, ví dụ như học đường, đê đập, mương máng mọi chuyện.
Đợi cuộc sống yên ổn, La Chẩn mỗi ngày chỉ dành ra chút tinh lực để xử lý chuyện trên trấn, còn tất cả hơn phân nửa thời gian dùng để giúp chồng dạy con. Si tướng công của nàng cũng không nhàn rỗi, khi không thể kề cận bên nàng thì đi làm bạn với một bầy miêu miêu cẩ cẩu được Khứ Ác lão đạo tương trợ làm phép mang đi từ nhà cũ của Lương gia, một phần thời gian khác thì dùng để truyền thụ lại cho nam tử địa phương nghệ thuật dệt lụa thêu hoa.
Còn về phần vì sao chỉ toàn là đồ đệ nam thôi, đó dĩ nhiên là có nguyên nhân từ mệnh lệnh rõ ràng của nàng… Có ai mà ngốc đến mức đem cá tươi nhà mình đưa đến trước miệng của con mèo khác đâu?
Hoàn Tố đi rồi, Phạm Trình đi rồi, nên La Chẩn tuyển một đôi vợ chồng chất phác từ một thôn khác tới để hầu hạ cha mẹ chồng. Những việc khác phần nhiều là nàng tự mình làm lấy, vẫn chăm được tướng công lúc nào cũng vui vẻ hăng hái, nhi tử ăn ngon ngủ kỹ được trắng trẻo mập mạp. Mà tình cảm giữa nàng và Chi Tâm bình thản trải dài cùng năm tháng, hòa hợp gắn bó, ngọt ngào ôn tồn.
La trấn mặc dù hẻo lánh nhưng vẫn không tránh khỏi có khách tới cửa. Những vị khách quen thuộc ngoài Chi Hành vả Đoạn nhi đã thành phu thê, thì Khởi nhi cũng đã mấy lần tới thăm.
Hôn sự của Khởi nhi luôn ‘ba chìm bảy nổi’ phập phồng liên tiếp, ngoài Triều Ninh, Ngọc Vô Thụ, hình như cũng có vài thí sinh khác xuất hiện hai bên người La Tam tiểu thư, về phần hoa rơi vào nhà nào, phải xem duyên phận trói buộc. Chuyện tình cảm giống như người uống nước, nóng lạnh tự mình biết, cũng giống như ban đầu tiểu muội đã tin tưởng vào nàng khi nàng lựa chọn Chi Tâm, nàng cũng tin tưởng vào quyết định của Khởi nhi.
Dĩ nhiên, trừ khách quen, khách ít thấy mặt cũng ngẫu nhiên có đến thăm.
“Ân công nương tử.”
Một ngày kia, La Chẩn đang gảy đàn trong sân, chợt có bóng áo trắng nhanh nhẹn, dung mạo như tiên nhân đi ra từ vườn hồng lá bích, hóa ra là Phạm đại mỹ nhân lâu ngày mới gặp lại. Từ sau khi nàng hoàn hồn ở biệt uyển Lương gia, Phạm Dĩnh có xuất hiện để mang đi thân thể của mẫu thân nàng, hai người chưa gặp lại lần nào.
“Gần đây có khỏe không?”
Phạm Dĩnh nhoẻn miệng cười, “Hoàn hảo, ân công nương tử dường như không còn trách Phạm Dĩnh nữa.”
La Chẩn mỉm cười, “Nghe ngươi nói như vậy, ta lại muốn hơi hơi tức rồi nha.”
Hai người nhìn nhau cười, oán hận chất chứa kia giờ nhẹ như mây khói, và rồi cũng theo mây khói mà tản đi.
“Sao ta lại ngốc như vậy chứ? Cứ sợ ân công nương tử vẫn chưa hết giận nên chậm chạp không dám tới thăm, quả nhiên là ngốc mà.” Nhấp một ngụm trà thơm, Phạm Dĩnh than thở chính mình đã lãng phí thời gian.
La Chẩn cong môi nói: “Chỉ cần gặp lại được thì không cần hận là đã muộn màng.”
“Sao?”
“Giống như ta với tướng công, trước đây hai mươi năm khi chưa gặp được nhau, cũng đâu có thiếu vui vẻ hạnh phúc. Mà vì gặp đúng người, mới đem vui vẻ sẵn có của hai người tích lũy lên gấp bội…”
Vì gặp đúng người, mới đem vui vẻ sẵn có của hai người tích lũy lên gấp bội sao? Phạm Dĩnh nhấm nháp nước trà một hồi lâu, rồi gật đầu nói: “Mà nếu gặp sai người, là đem khổ nạn của cả hai người tích lũy chồng chất thêm?”
“Hữu cảm thì nảy sinh?” La Chẩn đôi mắt sáng tràn đầy ý cười nói, “Có nghe nói không, Tấn Vương Ngọc Thiên Diệp bởi vì ái thiếp bệnh chết nên tương tư thành bệnh, uất ức đến hơn nhiều năm, bây giờ đã thay đổi thói quen lâu nay nên không gần nữ sắc nữa, trở nên thanh tâm quả dục. Như vậy mới thấy, gặp sai người cũng không hẳn là hoàn toàn không tốt.”
Phạm Dĩnh nghe ra nàng đang cố ý trêu ghẹo, cũng cảm giác được là nàng thật sự thoải mái vui tươi, vẻ mặt liền giãn ra, nói: “Mặc dù ân công nương tử có thể trở nên vui vẻ nhanh như vậy, ta vẫn có chuyện có thể làm ngài mất hứng muốn nói với ngài. Cha ta nói, chờ nương tử ân công sống hết dương thọ, cha vẫn sẽ trở lại lấy hồn phách của ngài tiếp. Ý là, sớm muộn