XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.

gì ngài vẫn có thể bị cha ta dây dưa nữa.”
La Chẩn cũng chẳng quan tâm lắm: chuyện sau khi chết thì cần gì phải phiền não vào lúc này? “Nếu mất hứng thì đừng nhắc nhiều đến chuyện này nữa. Không biết Lục Vương gia hiện nay đang ở đâu nhỉ?”
“Hắn…?” Đôi mày ngài của Phạm Dĩnh cau chặt lại, trong mắt có ba phần tức giận, ba phần bất đắc dĩ, “Tất cả đều tại Khứ Ác lão đạo kia!”
Hả, tình hình phong nguyệt này thì liên quan gì đến lão đạo lạc hậu đó?
“Cũng chẳng biết cái tên đầu gỗ cổ hủ kia cầu xin thế nào mà lại xin được đạo trưởng dạy cho hắn phương pháp di hình kiến ảnh, bất kể ta tới chỗ nào, hắn cuối cùng đều có thể tìm được. Lần này tới nơi này, sợ hắn phá hư chuyện, nên ta phải đặc biệt nhờ cậy phụ thân bám lấy mà ngăn trở hắn.”
Khứ Ác đạo trưởng không thu được Bảo Nhi làm đồ đệ, thế gian lại không có nhiều ác yêu đến thế để diệt trừ, nên quá rảnh rỗi rồi có phải không? “Cũng ý là nói, cho đến bây giờ, ngươi vẫn không thể tha thứ cho hắn à?”
“Hừ, hắn đừng mơ tưởng! Hắn muốn đuổi theo thì cứ cho hắn đuổi theo, để ta xem hắn có thể kiên trì được bao lâu.”
Cũng tốt, một người đuổi theo, một người chạy trốn, cũng là một chuyện lý thú, huống chi nhìn kỹ dáng vẻ yêu kiều của Phạm đại mỹ nhân thì cũng thấy: Lục Vương gia sẽ không phải khổ cực lâu nữa đâu.
“Ân công nương tử, ngài có tin tức gì của Hoàn Tố không?”
La Chẩn lắc đầu, “Bữa giờ không có, nhưng mà đoán chừng cũng sắp có thư đến.” Nha đầu kia, ngắn thì nửa năm, lâu thì một năm, chung qui vẫn có tin gửi tới.
“Nếu trong thư nàng có nhắc tới Phạm Trình, xin nhớ nói cho ta biết. Hắn với Hoàn Tố, so với ta cùng cái kẻ đầu gỗ cổ hủ kia, càng không có khả năng, sao cứ khăng khăng một mực thế không biết?”
“Phạm Trình đã không còn là hài tử ôm hai đầu gối mẫu thân khóc lóc kể lể nữa, hắn không buông là bởi vì buông không được đó thôi. Đối với việc này, chẳng phải là ngươi cũng có thể hiểu được đó sao?”
Hồng trần vạn trượng, có quá nhiều dụ hoặc khiến người sa chân vào vũng bùn không đáy: tình yêu, danh lợi, sắc đẹp, ham muốn quyền lực; mọi người có buông tay được hay không, không phải cứ người khác nói hai ba lời là có thể quyết định được. Mà tình yêu càng bị xem là thứ ngu ngốc trên thế gian, nguồn gốc làm cho nam nữ si tình, hoặc kiếm nước mắt của người ta, hoặc bị người ta phỉ nhổ.
Nhưng tính xem đi, tự cổ chí kim, liệu có người nào thật sự có thể phá vỡ cửa tình, nhìn thấu tình huống hay không?
“Nương tử, Chi Tâm thêu lụa xong rồi, muốn tặng lễ vật cho nương tử, rốt cuộc Chi Tâm cũng thêu lụa xong rồi!” Một tiếng hoan hô giòn tan, quét sạch tất cả những cảm thán bi cổ thương kim* trong đầu La Chẩn. Chi Tâm vui sướng chạy đến, “Nương tử, mau đến xem đi, Chi Tâm đưa lễ vật cho nương tử nha!”
(* bi cổ thương kim: tội cho ngày xưa thương cho ngày nay)
Khi bức tranh kia từ từ mở ra, La Chẩn giật mình kinh ngạc, ước chừng hai khắc trôi qua mà không phát ra được một từ nào. Chi Tâm thấp thỏm vô cùng, “Nương tử, nàng không thích hả?”
“Tướng công.” La Chẩn hoàn hồn, “Chàng thêu lụa khi nào vậy?”
“Thật lâu thật lâu đó. Lâu qua thật nhiều năm, thật nhiều năm nha, Chi Tâm sợ nương tử phát hiện, len lén thêu lụa, Chi Tâm muốn thêu lụa thật đẹp xong mới có thể đưa cho nương tử làm lễ vật.”
“Thật nhiều năm ư? Chẳng lẽ chàng đã bắt đầu thêu lụa từ lúc chúng ta còn ở trong nhà trước kia à?”
“Đúng đó, lúc chuyển nhà Chi Tâm đem nó buộc chặt lại… Nương tử, nàng có thích không?”
Liệu một chữ “thích” này có thể tự thể hiện hết được không? Tướng công si ngốc của mình thế mà đã dùng từng tia đoạn từng sợi tơ thêu ra trên lụa hết thảy:
Từ lúc bọn họ gặp nhau, mến nhau, thành thân, sinh con… tất cả tất cả, ngay cả từng cọng cây ngọn cỏ lúc đó như thế nào cũng được thêu hết sức sinh động, trông rất sống động. Đến cuối cùng là hình ảnh bọn họ tóc mai hoa râm gắn bó tựa vào nhau, bao quanh là con cháu vui đùa. Ngốc tử này, nên nói với hắn thế nào mới tốt đây…
“Tướng công, làm sao chàng lại nghĩ tới thêu lụa một lễ vật như vậy cho ta?”
“Bởi vì, Chi Tâm muốn nương tử vui vẻ, nương tử vui vẻ thì sẽ hôn nhẹ Chi Tâm.”
La Chẩn không biết nên khóc hay nên cười, “Chỉ vì được hôn nhẹ thôi sao?” Nàng có khi nào thì ít hôn hắn đâu?
“Đúng vậy đúng vậy, nương tử, nàng có thích không, có cao hứng không…”
La Chẩn ôm chầm lấy trượng phu, hôn thật sâu thật ngọt, “Ngốc tử, giờ có biết ta có thích không, cao hứng không chăng?” Dùng thời gian mấy năm để thêu lụa một bức tranh tơ tằm chỉ vì để cho mình cao hứng, một người chuyên tâm si ngốc như tướng công của mình vậy, thế gian này đúng là chỉ có một không hai. Có một tướng công như thế, còn đòi hỏi gì nữa? Còn đòi hỏi gì nữa?!
“Hi, nương tử, nàng hôn lại Chi Tâm, Chi Tâm sẽ biết, hi hi…”
Tướng công mặt như quan ngọc, môi hồng răng trắng, sắc đẹp có thể thay cơm như thế, La Chẩn mừng rỡ sáp tới gần thưởng thức. Chẳng qua, khi phu thê hai người đang tình nồng ý đậm say sưa tuyệt diệu như vậy thì chợt nghe một tiếng thét kinh hãi….
“Oa—… hừm hừm, bức tranh này tinh xảo t