The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341987

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1987 lượt.

o đại tỷ đi xa. So với việc cứ bị nhốt một chỗ tiến không được mà lùi cũng không xong khiến lòng dạ cứ bị trói buộc đày đọa đau khổ, chi bằng cứ để cho khoảng cách và thời gian xóa nhòa tất cả.
Nhưng mà, dọc theo đường đi, suốt ngày tai thì nghe tỷ tỷ nhẹ nhàng dỗ dành tỷ phu ngốc như con nít, mắt thì thấy tỷ phu ngốc nghếch lại yêu thương lưu luyến si mê đối với tỷ tỷ, trái tim thì cảm thụ được sự hài hòa giữa hai người như đã được đất trời tạo nên một đôi, thì tâm hồn nàng càng thêm buồn bã.
Nếu như nói tỷ tỷ càng khôn khéo lý trí bao nhiêu thì tỷ phu si khờ tinh khiết thiện lương bấy nhiêu, vậy mình thì sao đây? Nhân duyên thực sự của bản thân giờ này đang ở điểm nào đây? Ngọc Vô Thụ… đâu cứ nhất định phải chọn cái kẻ đương khi không lại khuấy đảo hồ nước bình lặng trong trái tim nàng rồi đem gác xó kia, nhưng hễ nghĩ đến hắn, vẫn sẽ mơ hồ cảm thấy đau đớn.
“Nương tử nương tử, vậy Chi Tâm thì sao?” Khi thấy vòng tay ôm ấp thơm mát mềm mại của nương tử bị người khác giành mất, cho dù người đó có là muội muội của nương tử đi chăng nữa thì Lương Chi Tâm vẫn nhảy lại đòi được chú ý.
La Chẩn thản nhiên, “Khởi nhi đang không vui cho nên nương tử nhà chàng muốn an ủi muội ấy một chút, hay là tướng công chọc cho Khởi nhi cười lên đi, Trân nhi liền thương tướng công.”
“Khởi nhi đang không vui à?” Lương Chi Tâm ngồi xổm xuống, mặt ủ mày ê nhìn thê muội, “Khởi nhi muội đừng có mất vui, muội không vui, nương tử liền thương muội mà không thương Chi Tâm, Chi Tâm rất đáng thương nha, Khởi nhi, muội vui vẻ lên được không?”
“Tỷ phu…” Khởi nhi buồn cười, “Huynh thật là… Chẳng trách tỷ tỷ lại thích huynh đến thế.”
“Nương tử cũng rất thích Khởi nhi mà, cho nên nương tử đang thương Khởi nhi đó thôi, nhưng nương tử thích Chi Tâm nhất, hiểu rõ Chi Tâm nhất!” Tuy vô cùng tin tưởng mà thốt ra câu này xong, nhưng vẫn hết sức cẩn thận chứng thực thêm một lần nữa, “Có phải không, nương tử?”
“Phì—” Cho dù buồn bực đến thế nào nhưng khi thấy vẻ hồn nhiên vui vẻ trên gương mặt anh tuấn khờ khạo của tỷ phu, La Khởi cũng phải bật cười, “Được rồi, tỷ phu à, Khởi nhi hết mất hứng rồi, trả tỷ tỷ trả lại cho huynh đó.”
Mở rộng vòng tay ôm lấy nương tử vừa bị thê muội khẽ đẩy vào trong lòng, Lương Chi Tâm rất chi là hưng phấn, “Khởi nhi muội thật tốt nha, Chi Tâm thích muội… Nhưng, Chi Tâm thích nương tử nhất, thích nhất thích nhất nương tử nha…”
Không được rồi. La Khởi lo lắng nếu cứ theo cái đà này thì mặt mình sẽ bị tỷ phu làm cho sinh ra bao nhiêu nếp nhăn trên mặt bởi vì cười quá nhiều. Trên đời này sao lại có người tinh khiết chuyên chất chỉ biết chuyên tâm làm cho ai cũng vui vẻ đến thế? Chẳng trách tỷ tỷ bên ngoài được xem là đoan trang nhã nhặn như hoa lan nhưng bên trong lại mạnh mẽ như chim ưng của mình lại có thể cười từ trong tâm đến chảy nước mắt như thế. Liệu có khả năng cuộc đời mình có thể gặp được một người như vậy trong tương lai hay không…
***
Bởi vì Chi Tâm vô tâm xen vào mà nỗi lòng lo lắng của La Khởi đột nhiên như được cất gánh nặng, tâm tình trở nên nhẹ nhàng thanh thản. Cũng bởi vậy mới có khí lực và tinh thần đấu trí đấu mưu với vị mỹ nhân giả ngốc nhìn trộm tỷ phu nhà mình. Tuy rằng vì tỷ phu không ngoan ngoãn mà tỷ tỷ trở nên tức giận cộng với nỗi thương tâm nho nhỏ, nhưng nàng rất tin tưởng rằng tỷ phu sẽ không để cho nàng thất vọng.
Tỷ phu tuy rằng si ngốc khờ khạo, tâm tính lại vô cùng thiện lương, nhưng đối với người mà chính hắn đã thật sự yêu thương thì trong lòng luôn nhận định rõ ràng không dời không đổi. May mắn là hắn luôn nhận định là phải có được sự đồng ý của tỷ tỷ mới dám làm này làm nọ, bằng không, sợ là tỷ phu ngốc nghếch này có thể phải thương tâm đến chết cho mà xem, bởi vì, tỷ tỷ từ trước tới nay chưa hề nương tay với người nào mà tỷ ấy đã không thích.
Lúc này, La Khởi cũng không tự biết được rằng, bởi vì Chi Tâm như thế, nên yêu cầu của nàng về tình cảm trong sạch càng nâng cao lên nhiều bậc. Cái mà nàng muốn bây giờ không còn là sự tốt đẹp khi hai người cùng yêu thương nhau, tim đập thình thịch khi thấy nhau nữa, mà là dạng quyết tâm “không phải nàng thì không cưới, không phải chàng thì không lấy chồng” cơ. Trong một thời điểm như vậy, ở phủ đệ của Ngọc Thiều công chúa, nàng gặp lại Ngọc Vô Thụ.
Trong đại sảnh, Ngọc Thiều công chúa và tỷ tỷ chuyện trò vui vẻ, nàng ngồi cạnh bên nhìn xuyên qua khung cửa sổ mở rộng mà thưởng thức cả vườn cây thược dược muôn hồng nghìn tía đang khoe sắc. Mẫu Đơn, vua các loại hoa, chỉ có ngự hoa viên của Hoàng gia mới có thể gieo trồng, còn ở phủ các vương hầu tướng gia thì chỉ được lấy cây thược dược trồng thay vào. Cho dù cùng là người Hoàng gia nhưng cũng có phân chia giai cấp rõ ràng, không thể vượt qua…
Không hẹn mà gặp, một đôi mắt như hồ nước thu nhẹ nhàng và một đôi mắt trong trẻo của nam nhân đứng trong hoa viên đụng thẳng vào nhau. Lập tức trong khắc này, cả hai người đều vì quá độ khiếp sợ mà không ai mở miệng nói gì cả, chờ một lúc thật lâu về sau, khi cùng xác định là mắt mình nhìn thấy không phải là