Thái Hậu Mười Lăm Tuổi - Phần 2
Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.
nàng, “Ta hôm nay đến đây là muốn thổ lộ một chút chuyện trong lòng với Tam tiểu thư, có thể tìm nơi yên lặng được không?”
“…” La Khởi nhịn không được đưa tay lên sờ sờ hai má mình, nhìn mặt mình bộ dáng tin cậy lắm sao? “Vị tiểu thư này, dường như không nên bộc bạch tâm sự với người vốn không quen biết nha.”
“Thật xin lỗi!” trên mặt giai nhân hiện ý thẹn thùng, “Quên nói cho tam tiểu thư biết, ta là Văn Uyển Nhi.”
Văn Uyển Nhi? Người cũng như tên, được rồi. Nhưng mà, vẫn không quen nha. “Chào Văn tiểu thư.”
“Bây giờ có thể đi được chưa?”
“Cho dù biết danh biết tính rồi, nhưng hai ta vẫn là hai người chẳng quen chẳng biết gì với nhau. Văn tiểu thư, ta nghĩ không ra liệu có lý do gì mà ta và ngươi có thể cùng đi chỗ nào đó nói chuyện.”
Văn Uyển Nhi sửng sốt, “Ngươi không có nghe nói qua về ta?”
“Không có!”
“Hắn… không có đề cập về ta với ngươi? Một lần cũng không?”
“Một lần cũng không.”
“Hắn làm sao, làm sao lại….”
Khi thấy nàng ta bỗng nhiên lộ ra một dáng vẻ thương tâm vô cùng vì bị tổn thương, La Khởi nhăn mày: nữ tử này không điên không ngốc, chẳng lẽ là… người bị chứng bệnh mở tưởng viễn vông trong truyền thuyết đó sao?
“Phụ thân ta là Xương Lương vương.”
La Khởi cúi chào, “Thì ra là Quận chúa, thất lễ.”
“Ngươi vẫn không biết?… Dĩ nhiên rồi, hắn làm sao mà nhắc đến tên ta với ngươi được.” Văn Uyển Nhi cười thê lương.
“Ngươi…” không có bệnh đấy chứ?
Gương mặt thanh lệ của Văn Uyển Nhi đột nhiên trở nên lạnh lùng, lạnh nhạt nói:
“Nếu ta nói ta là hôn phu của Nhị Hoàng tử, Tam tiểu thư chắc sẽ không còn hồn nhiên giả điên không biết tình huống là gì chứ?”
Mỹ Nhân Băn Khoăn Tình Cảm
Văn Uyển Nhi, Quận chúa của Xương Lương vương, hôn thê được chỉ định của Nhị Hoàng tử. Bất ngờ nghe được tin tức này, La Khởi khó lòng mà không kinh ngạc. Mà đối phương đến cửa tuyên bố chủ quyền hình như cũng khá vừa lòng với phản ứng của nàng, nhất định nhiệt tình mời nàng ra ngoài nghe lời tâm tình.
La Khởi thẳng thừng cự tuyệt. Nàng cho rằng nàng không cần thiết phải cùng một người không quen không biết xuất môn nói chuyện, vả lại diễn xuất của nữ tử này thật sự không kích thích nổi tò mò để biết ngọn ngành của nàng.
Xương Lương vương Quận chúa vốn thích lấy hình dáng Tây Thi mỏng manh để làm cho dáng vẻ càng trở nên nhỏ bé và yếu ớt hiển nhiên không ngờ rằng ngay cả cái danh xưng vang dội “vị hôn thê của Ngọc Vô Thụ” cũng không làm cho nữ nhi nhà thương gia này rung động, sau khi nhíu mày thật lâu thì uyển chuyển đổi sang vẻ buồn bã vô cùng.
Nhưng mà thật quá đáng, trái tim của La Tam tiểu thư vẫn vững như sắt chắc như đồng, trước sau vẫn không có bất cứ một hành động gì. Bởi khách mua đến tiệm càng ngày càng tăng nên Quận chúa coi khuê danh như sinh mệnh kia bất đắc dĩ phải ‘không từ mà biệt’.
“Vậy thì còn có vấn đề gì nữa?” Đôi mày rậm như hai con tằm của Ngọc Vô Thụ vặn lại, “Cho dù nàng ấy là thiên kim được nuông chiều đi chăng nữa, ta cũng sẽ không để cho nàng ấy có cơ hội xúc phạm tới nàng.”
“Ngươi…” Sắc mặt La Khởi đột nhiên tái nhợt, “Ta hiểu rồi.”
“Nàng hiểu cái gì rồi?” Ngọc Vô Thụ không hiểu tại sao trong chớp mắt tiểu nhân nhi lại trở nên thất hồn lạc phách như thế, nhưng trong đôi mắt như hồ nước của nàng lại bất ngờ hiện lên tia bi thương khiến cho hắn không thể xem thường mà bỏ qua không hỏi rõ, “Ta nói cái gì không nên nói sao?”
La Khởi nhìn vẻ mặt vô tội của hắn càng cảm thấy khó chịu vô cùng, đôi môi mềm mại mở ra đóng lại mấy lần mới nói được chỉ một câu: “Nữ tử La gia không làm thiếp!”
Ngọc Vô Thụ thoải mái cười nói: “Ta làm sao có thể để cho nàng làm thiếp được, Khởi nhi, nếu nàng vì điểm mà lo lắng này thì rất không cần thiết.” Nam nhân khác có thể vì một người thiếp thất mà đối đãi bằng cả tâm tư, động nhiều cân não đến vậy hay không thì hắn không biết, nhưng có thể làm cho hắn phải tốn hao tâm tư để chậm rãi lung lạc thỉnh cầu như thế chỉ có thể là thê tử của cả đời hắn thôi.
“Không.” La Khởi cố hết sức để giữ cho mình tươi cười tràn đầy, “Có lẽ là mới vừa rồi ta nói không đủ rõ ràng. Mà phải nói chuẩn xác là thế này: nữ tử La gia sẽ không chia xẻ trượng phu cùng nữ nhân khác.”
Nụ cười trên mặt Ngọc Vô Thụ hơi cứng lại.
“Ta nghĩ, giờ thì ngụ ý của La Khởi hẳn đã rõ ràng rồi.” La Khởi cúi chào, quay người lui bước.
Mắt thấy nàng từ từ rời khỏi mình, cảm giác đột nhiên không tốt chút nào, Ngọc Vô Thụ cố gắng áp chế một nỗi khó chịu trong lòng: “Ta muốn biết, nữ tử La gia lấy tiêu chuẩn gì để lập gia đình làm vợ người ta?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của La Khởi bối rối: ‘‘Nhị Hoàng tử muốn nói cái gì?”
“Chẳng lẽ nữ tử La gia không lấy tâm để chọn phu sao?”
“Ngươi…” La Khởi nhìn ấn đường của hắn bị nỗi tức giận đè nặng thì cũng hiểu được tự tôn của vị Nhị Hoàng tử này bị hao tổn, nhưng người có cảm giác bị người khác tổn thương đâu phải chỉ có một mình hắn mà thôi? “Nhị Hoàng tử, một người có danh phận nghèo túng đương nhiên không thể