Thử Hỏi Đắng Cay Nông Sâu Thế Nào
Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.
làm cho La Khởi lấy tâm mà đồng ý rồi, nhưng La Khởi tự nhận thấy rằng mình không kém cỏi nên sẽ không khó trong việc tìm được một vị trượng phu cho dù là tình yêu hay là danh phận đều dành duy nhất cho ta.”
“Khởi nhi, ta đối với nàng ngay từ đầu đã dùng tất cả chân thành.” Khuôn mặt tuấn tú của Ngọc Vô Thụ vô cùng trịnh trọng, “Ta sẽ cho nàng tất cả những gì ta có thể cho đi.”
“Ta tin.” Khuôn mặt xinh đẹp thanh tú của La Khởi đầy vẻ nhẹ nhàng thản nhiên, “Bao dung đến thế đối với một tiểu nữ tử tùy hứng, nếu Khởi nhi mà còn hoài nghi thì chẳng phải là không biết tốt xấu hay sao.”
“Vậy…”
“Nhưng Khởi nhi chính là nữ nhi nhà thương nhân, không am hiểu chuyện tranh thủ phân chia tình cảm, càng không muốn làm cho mình biến thành oán phụ nơi khuê phòng chỉ coi nam nhân là bầu trời của mình. Nhị Hoàng tử, hy vọng là ngài có thể thông cảm cho một nữ tử bình thường, chỉ thầm muốn theo đuổi mong đợi một cuộc hôn nhân bình thường mà thôi.”
“Cho dù như nàng vừa nói là nàng vốn đã động tâm?”
“… Đúng, cho dù La Khởi đã động tâm.” Hàm răng cắn vào phiến môi mềm mại, tuy có vẻ đau thương trong đôi mắt long lanh nước nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh.
Ngọc Vô Thụ nhắm mắt, hít sâu một hơi, áp chế nỗi tức giận oán khí đang nảy lên trong lòng trong nháy mắt này, hắn không muốn để mất bình tĩnh ở trước mặt nàng, tiểu nữ nhân này đáng giá được thương yêu sủng ái. Nhưng mà, hắn cần nàng hiểu được rằng hắn vô cùng dụng tâm đối với nàng. “Nàng nên biết, nếu Bổn vương không phải quân tử thì có hàng trăm biện pháp có thể cưới ngươi vào cửa.”
“Nhưng, Nhị Hoàng tử là một quân tử.”
“Nếu phong thái quân tử lại làm cho ta không thể có được người thương, ta không nhất định phải làm quân tử.”
La Khởi ôn nhu than nhẹ: “Nhị Hoàng tử, đừng dỗi. Đừng vì Khởi nhi mà thay đổi ước nguyện làm người ban đầu của ngài.”
“Nàng đáng giá!” Không nhẫn nại được nữa, Ngọc Vô Thụ gầm lên giận dữ.
“Đa tạ Nhị Hoàng tử nâng đỡ…”
“Khởi nhi!” Hắn cảm thấy cực kỳ ghét khuôn mặt xinh đẹp thanh tú nhỏ nhắn của nàng giờ lại đang hiện lên một lúm đồng tiền nhẹ nhàng, phảng phất giống như chỉ một mình hắn vì tình mà trong lòng như bị khoét mất một khoảng trống mà thôi, hơn nữa, khoảng trống tâm hồn ấy xuất hiện ngay từ khi trông thấy nàng trên hồ. Hắn cực kỳ chán ghét miệng nàng thốt ra lời lạnh nhạt khách khí, dựng lên một bức tường thẳng đứng giữa hai người. Hắn ghét… Hắn ghét lòng của nàng không nằm trong lòng bàn tay của hắn!
Hắn bước lên phía trước, cánh tay dài kéo thân thể nhỏ nhắn của nàng vào trong lòng… Trời ạ, hắn yêu muốn chết thân thể mềm mại này của nàng khiến cho trái tim hắn mềm nhuyễn đi! Hắn dán mặt lên gương mặt trắng mịn của nàng, nói:
“Khởi nhi, nếu ta xem đây không phải là chuyện ‘gặp dịp thì chơi’, thì đương nhiên ta không có khả năng buông tay dễ dàng. Cho dù là nàng cũng không ngăn cản được ta đâu.”
“Nhị Hoàng tử, ngươi muốn ép dân nữ đi vào khuôn khổ sao?”
“Không, ta sẽ không ép, mà là…” Ngọc Vô Thụ nâng cái cằm xinh đẹp tuyệt trần của nàng lên, tia nhọn xấu xa trong mắt hiện lên tức thì, “Dụ.”
Từ “dụ” vừa thốt ra thì môi của hắn đã cúi xuống.
Hơi thở nam nhân như lửa nóng phả vào cái miệng nhỏ nhắn non nớt chưa trải sự đời của La Khởi làm nàng cả kinh hô lên, càng làm cho Nhị Hoàng tử được nước tiến tới…
“Ngươi… Ngươi quá đáng!” Sau khi tỉnh táo trở lại, Tam tiểu thư mạnh mẽ dùng lực tránh ra, vẻ mặt đỏ bừng, đôi mắt đầy vẻ xấu hổ, “Sao ngươi có thể làm loại chuyện này? Ngươi…”
Nhị Hoàng tử đường hoàng giải thích, “Nam nữ yêu thích lẫn nhau thì làm những chuyện này đều là bình thường…”
“Ngươi im miệng! Ngươi còn nói ngươi không phải gặp dịp thì chơi mà đã lỗ mãng như thế, khinh bạc như thế, ngươi quý trọng ta ở chỗ nào?”
Chỉ trích này quá đỗi phán tội vượt mức làm cho tâm tình tốt của Ngọc Vô Thụ trở thành hư không, nói giọng đầy ác ý: “Chính bởi nàng kiên quyết cho là không được phép gặp dịp thì chơi, liên quan gì đến ta?”
La Khởi lập tức mặt đỏ như lửa, giận không thể át, “Ta không muốn gặp lại ngươi!”
“Tùy nàng thôi, ta cũng vậy, ta sẽ không tự hạ thấp giá trị bản thân để tự dâng mình đến cửa cho nàng khinh thường!” Lời nói đối chọi nhau chan chát, nàng nói thì ta cũng nói, bởi hắn nổi giận, muốn hạ mức thương tổn của mình xuống mức thấp nhất nên thuận miệng nói bừa, lại hóa ra hại người hại mình.
La Khởi quay đầu đi.
Ngọc Vô Thụ nhìn bóng dáng tinh tế của nàng vừa chạy gấp vừa lau nước mắt, tuy có đau lòng nhưng vẫn không thể quăng bỏ tôn nghiêm của nam nhân, vì thế đứng như trời trồng cứng ngắc một chỗ.
Tình Cảm Tinh Khiết Của Mỹ Nhân
Chuyện xảy ra bên bờ hồ xem như là một kết thúc hoàn toàn ư? Nhưng vì sao cứ có cảm giác rằng còn có ngàn tơ vạn mối khó có thể buông xuống được?
Vì muốn dứt khoát chấm dứt, nên khi đại tỷ bị song thân cương quyết mang về từ Hàng Hạ quốc, nhưng rồi tỷ phu si ngốc kia từ Hàng Hạ quốc ngàn dặm đuổi theo về tận đây, thì La Khởi quyết định tạm thời the