Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341808
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1808 lượt.
tiền vui mừng đã lâu ngày không thấy trên mặt con, đồng loạt thở dài.
Vì tiểu sinh mệnh tương lai này, công việc của ba tỷ muội La gia bận lu bù lên.
La Đoạn dùng thời gian hai ngày, chuẩn bị những loại tơ mềm mại thích hợp cho trẻ sơ sinh. La Khởi phụ trách cắt chỉnh, thêu cá chép, cành Lan, phúc lộc và những đồ vật cát tường, sau đó giao cho tỷ tỷ tự tay may lại.
“Chẩn nhi…..” Thích thị vào cửa, đã thấy nét mặt con mình tràn đầy từ ái giơ áo trẻ con lên ngắm nghía, bước chân không khỏi do dự.
“Mẹ, mẹ đến đây nè, nhìn xem, con tự tay làm cái này cho bé đó, cỡ này không biết nó có mặc vừa không nhỉ?”
“Chẩn nhi.” Thích thị ngồi ở bên cạnh nữ nhi, “Con có từng nghĩ qua, đứa bé này có thể cùng phụ thân của nó là một loại……”
La Chẩn đang vui vẻ không ngừng bất chợt khựng lại, “Thì sao?”
Thích thị sửng sốt, bị sắc bén trong mắt nữ nhi hù dọa, “Chẩn nhi?”
“Đứa bé này, bất kể là nam là nữ, bất kể là thông minh hay ngu dốt, con cũng sẽ thương yêu nó, nó là máu mủ của con. Ban đầu, nếu ba chị em con có một ai đó như tướng công, cha mẹ sẽ vứt bỏ không cần sao? Tin tưởng công công bà bà là người trong cuộc nhất định hiểu được khi biết tướng công sẽ như thế, cũng không hề bỏ rơi tướng công… Mẹ, hãy nói cho con biết, ý nghĩ vừa rồi của mẹ là chỉ là thoáng qua, hay đã thương lượng trước cùng cha? Ngài muốn cho Chẩn nhi ngay cả trong nhà mình cũng không thể yên tâm ăn cơm uống thuốc sao?”
“… Chẩn nhi, con… Mẹ còn không phải là vì con sao? Đứa bé này nếu quả thật là một si nhi, vừa đến thế gian này, đã gặp phải cuộc sống bị người khác kỳ thị, con nghĩ nó có thể vui vẻ sao?”
“Chẳng lẽ toàn bộ người thông minh, cũng sẽ không bị người khác khi dễ sao? Năm đó Chẩn nhi bị Giang Bắc Hồng vứt bỏ tại chỗ, những thứ đùa cợt, châm chọc thậm chí ô nhục đó so với cả đời tướng công bị e rằng còn nhiều hơn, nếu không phải người chịu đựng là Chẩn nhi, sợ sớm là ba thước lụa trắng, một hồ bích thủy rồi!”
Thích thị ngập ngừng: “Chẩn nhi, mẹ cho là con không thèm để ý những thứ kia…”
“Không có ai lại không để ý! Hơn nữa, con là người đã từng đứng ở đỉnh cao chót vót được mọi người kính trọng ao ước và ngưỡng mộ, đột nhiên, ngã vào trong vũng lầy. Trong tiếng cười cợt nhạo báng đó, con ngoại trừ việc giả vờ như không thèm để ý, còn có thể như thế nào? Nếu con khóc thút thít bi thương, sẽ đúng như ý định của bọn họ, con thống khổ sẽ không được bất luận kẻ nào thương tiếc, chỉ càng khiến cho những người đó hưởng thụ loại vui vẻ bệnh hoạn đó hơn mà thôi!
Người khác càng cho là con nên cúi đầu chịu đựng, con càng muốn ngẩng cao đầu sống được quang vinh chói lọi; càng cho là con nên nhịn nhục mặc bọ họ lấn áp, con phản kích càng nên hung ác hơn! Mẹ có từng biết có một người đàn bà ngoa ngoắt trên phố từng mắng ngay mặt con là ‘giày rách’ không?”
“Cái gì?” Thích thị trợn tròn cặp mắt: Chuyện này… với tiền tài quyền thế của La gia, nói chuyện linh tinh cũng chỉ dám thốt lên từ sau lưng, lại có người…
“Người đàn bà đó ngạo nghễ mắng con, có thể mắng con trước mặt đám đông làm cho bà ta có cảm giác thành tựu phi phàm. Bà ta cho rằng con sẽ không dám làm gì bà ta, nhưng con ở trước mặt bà ấy, bảo Hoàn Tố cắt lưỡi con chó dám sủa vào mặt con. Bắt đầu từ hôm đó, không ai dám nói ẩu trước mặt con nữa.”
Thích thị che miệng. Khó trách người ta nói, nữ nhi nhà mình không dễ gì trêu chọc, thì ra là, thì ra là……
La Chẩn phủ tay trên bụng, “Đứa bé này nếu như giống tướng công con, con sẽ dạy nó phương pháp học viết chữ sống yên phận, con sẽ cho nó đầy đủ tình yêu thương khiến cho nó vui vẻ. Nhưng nếu người ngoài giễu cợt con sẽ không giúp nó ngăn lại, nếu nó sống trong bụi gai sẽ giúp nó nhận biết thế giới này sắc sảo hơn. Nhưng nếu có người dám tổn thương đến một sợi lông tơ của nó, con sẽ khiến cho những người đó hiểu, thế giới này có bao nhiêu tàn khốc.”
Thấy sắc mặt mẫu thân không yên, dường như bị mình dọa sợ, La Chẩn cười một tiếng, “Mẹ, con nói với mẹ như thế, là muốn cho mẹ hiểu được, bất kể là thông minh hay ngu dốt, cũng vẫn sẽ gặp những tổn thương từ phía bên ngoài, mấu chốt là xem chúng ta đối với cuộc sống như thế nào.
Đứa bé này, chỉ cần chúng ta thương hắn là tốt rồi, người bên ngoài ư? Không phải cũng có người yêu mình và không yêu thương mình hay sao? Người ngoài, vốn không cần thiết đối với chúng ta có tốt hay không. Nếu vào lúc đó Chẩn nhi về đến nhà không có cha cùng mẹ an ủi che chở, không có hai muội muội ủng hộ, tứ cố vô thân, con tuy rằng có thể nhịn qua được, nhưng tất nhiên vết thương sẽ càng chồng chất thôi?”
La Tử Kiêm bên ngoài cửa sổ, nghe nữ nhi nói chuyện, không khỏi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, áy náy, mà lại sợ, thật may là không có tự chủ trương, thật may là thế. Nếu, nếu….. Bọn họ tất nhiên sẽ mất đi nữ nhi này, thật may, thật may a……
Bởi vì trong bụng La Chẩn đã có hài tử, nên thời gian La Đoạn ở bên ngoài, bất kể là bàn bạc hay trông nom cửa hiệu, nhưng trong trái tim tựa như có cái gì đó ngứa ngáy khó chịu, luôn muốn mau chút về nhà, xem thử bụng tỷ tỷ mình có