Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341804
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.
“Người không phải là thánh hiền, ai có thể không phạm sai lầm chứ. Ban đầu cũng chỉ là một sự hiểu lầm, hắn mới làm ra chuyện đáng trách kia. Trải qua chuyện đó, đến bây giờ vẫn canh cánh trong lòng không yên.”
“Cha, nếu không phải hiểu rõ cha đủ sâu, con sẽ cho là, cha đang khuyên nữ nhi cùng hắn nối lại tình xưa.”
“… Hắn đã thành hôn, ta đương nhiên biết. Chẩn nhi, con ban đầu, đã từng thích hắn như vậy, hiện tại…”
“Hiện tại, con thích tướng công.”
Nụ cười của La Tử Kiêm cứng ở trên mặt. Đây dường như là lần đầu tiên từ nhỏ đến giờ, nữ nhi mới mang sắc mặt này nói chuyện với ông? Ông siết chặt mi tâm. “Chẩn nhi, Bắc Hồng muốn gặp con một lần.”
“Được.”
A? Không ngờ tới nữ nhi sẽ sảng khoái đáp ứng, La đại hoàng thương liên tiếp bị bất ngờ, một hồi lâu không tiếng động.
La Chẩn ngước mắt, hé môi cười một tiếng, nói, “Cha, ngày mai con có hẹn với Ngọc Thiều công chúa, ngày hôm sau được không? Giờ Mùi ngày mốt, ở đình Nguyên Vi trong vườn chúng ta.”
Giang công tử, đến lúc đó, tiểu nữ tử đem thịnh tình xin đợi.
“Chẩn nhi, nàng còn nhớ không? Trong đình Nguyên Vi này, nàng từng vì ta khảy đàn vẽ tranh.” – Giang Bắc Hồng mắt dừng lại trên đôi má lúm đồng tiền thanh tú trước mắt, nồng nhiệt nói.
Nàng hôm nay, dường như trở về với thời thiếu nữ, mái tóc đen dài búi lỏng, ngọc giắt trâm cài, hàng mày không vẽ tự cong, môi không điểm mà hồng, tóc dài không búi chỉ buông xõa xuống đôi vai mềm mại, một làn gió nhẹ thoảng qua, làm nổi bật lên phong cách thướt tha kiều diễm.
“Giang công tử, phu nhân của công tử, chính là giai nhân thanh mai trúc mã đính hôn thuở nhỏ phải không? Lần đó bởi vì gia đình công tử suy sụp nên đã để vuột mất vị hôn thê?”
Giang Bắc Hồng ngẩn ra.
“Công Tử yêu nàng không? Công tử ở đây cùng La Chẩn ôn lại chuyện xa xưa, vậy công tử ngài có từng cảm thấy thẹn với phu nhân của ngài?”
Giang Bắc Hồng cụp mắt xuống, “Chẩn nhi, rốt cuộc nàng muốn nói gì?”
“Ta nghe cha nói, công tử không quan tâm đến việc Chẩn nhi đã làm vợ của người khác, cố ý muốn cùng La Chẩn nối lại mối duyên xưa, có thật không?”
“Chẩn nhi, là ta hại nàng đến thế, ta nên vì chuyện mình đã làm chịu chút trách nhiệm…”
“Chẳng qua là trách nhiệm sao?” La Chẩn thản nhiên cười, đôi mắt đẹp tựa như dòng suối thanh mát lúc này nhiễm chút sương mù dày đặc, “Công tử đối với Chẩn nhi, trừ trách nhiệm ra, không có chút tình cảm nào?”
“Có.”
Giang Bắc Hồng nghẹn ngào, nói:
“Hơn nữa, nàng biết mà, không phải sao? Nếu không, nàng sẽ không gặp lại. Năm đó, ta là vì báo thù nên đến bên cạnh nàng, mặc dù ta đã biết mình đã động lòng, nhưng trách nhiệm mà ta đã mang không thể nào cùng nàng nắm tay được, ta không cách nào cho mình thứ hạnh phúc xa xỉ đó. Nàng có biết, ngay trong hỉ đường hôm đó, những lời đó, tổn thương đến nàng, đồng thời, cũng đã tổn thương luôn cả ta, ngay tại lúc đó, ta đau đến tận tâm can…”
La Chẩn nguyện ý tin tưởng lời nói của hắn lúc này tất nhiên có mấy phần là thật. Đã từng là một mối tình tinh khiết xinh đẹp, đã từng đươc sự đồng ý của đôi trái tim yêu, là thiếu niên đạp trên sóng nước bay đến cứu mình khi đi chơi trên thuyền bị rơi xuống nước…..
“Nhưng hiển nhiên, còn chưa phải đủ đau, ít nhất không có đau khiến ảnh hưởng đến phán đoán của công tử, ảnh hưởng đến quyết định của ngài. Ngài vẫn bước đi không hề vướng bận, bỏ lại một mình ta, bị ném ở hỉ đường đón nhận thương hại cùng sự cười nhạo của mọi người.”
“Chẩn nhi!” Giang Bắc Hồng đưa tay muốn nắm lấy bàn tay trắng nõn đặt trên bàn đá, La Chẩn rút lại thật nhanh. Hắn bất đắc dĩ cười khổ, “Nàng có hận, có oán cũng được, chỉ cần có thể cho ta cơ hội, để cho ta từ từ bồi thường lại hay không?”
“Ta không cần người khác bồi thường gì cả, ở chung một chỗ với một người đầy cảm giác áy náy, La Chẩn làm sao mà chịu nổi? Cho dù có nợ, coi như ta kiếp trước nợ công tử ngài, cho nên kiếp này ta phải hoàn trả lại.”
“Chẩn nhi, nàng rõ ràng biết rằng…..”
La Chẩn ngẩng đôi mắt xinh đẹp, tha thiết đợi những lời tiếp theo.
Sóng mắt nhu tình như thế giống như đã từng quen biết, làm trái tim Giang Bắc Hồng nóng lên, “Nàng rõ ràng hiểu được, ta yêu nàng, đến hôm nay ta vẫn yêu nàng. Nếu không, ta sao phải ngàn dặm xa xôi chạy đến Hàng Hạ quốc, chỉ vì đền bù lỗi lầm của ta?”
“Thích đến mức nào? So với phu nhân của công tử, bên nào nặng hơn?”
Gương mặt tuấn tú của Giang Bắc Hồng sượng lại, “Nàng không cần so sánh với nàng ấy, ta…”
“Chuyện công tử đây muốn cưới La Chẩn, phu nhân của ngài có biết không? Nàng có thể vui vẻ khi cùng thờ chung chồng với người khác không?” Ánh mắt mềm mại, chớp cũng không chớp, bắt được mỗi tấc biến hóa trên mặt nam nhân. “Hay là, công tử muốn gạt nàng ấy, tới nơi đất khách cưới vợ hai, để cho La Chẩn cùng làm phu nhân ai nấy đều an phận ở một nơi?”
“Chẩn nhi, Kỳ Nhi đã có hôn ước cùng ta từ nhỏ, nàng ấy không hề coi khinh người đã sa vào thế bần cùng như ta, đến nơi xứ lạ, bỏ lại sau lưng sự giàu sang danh vọng, ta phải chăm sóc cho nàng ấy.”
“Lại trách nhiệm? Chẳng lẽ