Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341811

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.

không? Có được không?”
Trên đời này nương tử cần tốn hao hết tâm tư mới có thể giảng giải cho tướng công của mình ý nghĩa “Làm cha” như thế nào, chắc chỉ có mình thôi?
(Chi Tâm tưởng mình phải làm cha của La Chẩn nên không muốn)
Mà khi tên ngốc đó hiểu được nương tử hiện nay trong bụng có một con nít, sinh ra tới về sau sẽ gọi hắn là “Phụ thân”, vẫn ngẩn ngơ hồi lâu, bình tĩnh nhìn chằm chằm nương tử không nói.
Trong lúc La Chẩn thầm cho rằng mình đã tốn hơi thừa lời thì Chi Tâm chợt kêu to một tiếng, chạy một vòng quanh phòng.
“…… Trong bụng nương tử có tiểu bảo bảo, phải gọi Chi Tâm là cha, trong bụng nương tử có tiểu bảo bảo, phải gọi Chi Tâm là cha, Chi Tâm đã làm cha của tiểu bảo bảo, không phải là cha kia! Hoàn Hoàn, Chi Tâm sắp làm cha rồi! Phong gia gia, Chi Tâm sắp làm cha rồi! Chi Hành, Chi Tâm sắp…… Ủa, Chi Hành đâu?”
La Chẩn ngoắc, “Tướng công, tới đây.”
“Được.” một Đại cẩu ngoắc ngoắc cái đuôi cọ đến trước gót chân nương tử, mắt to nháy nháy.
“Đến trên giường nghỉ ngơi.”
“Nhưng Chi Hành…..”
“Ta đã phái người nói cho đệ ấy biết. Nếu chàng thật lo lắng như thế, lần sau cũng không nên không tiếng động bỏ chạy mất, hiểu chưa?”
“Nhưng, Chi Tâm nhớ Trân nhi mà.”
Tướng công ngoan của mình. La Chẩn xoa vành tai mập mềm của hắn, nói:
“Về sau một mình ở bên ngoài thì không cần cười, không cần nói, người bên cạnh hỏi chàng cái gì, cũng không cần để ý. Muốn ăn cái gì thì cầm bạc đưa người ta, sau đó nhìn chằm chằm hắn, hắn dĩ nhiên sẽ đem thức ăn cùng tiền thối lại cho chàng, có được hay không?”
Tướng công nhà mình không nói không cười, theo nàng nhìn thấy, sẽ làm người ta có ba phần sợ, sợ thì không dám lấn, là bản tính của con người.
“Chi Tâm nghe nương tử, Chi Tâm thật ngoan mà, nương tử hôn nhẹ Chi Tâm có được không?”
Thối tướng công, khoe mẽ đòi phần thưởng, chó con. La Chẩn điểm mũi chân, ôm gáy hắn, môi mới vừa đặt lên, đã bị ai đó ngậm lấy, nụ hôn nhẹ trở thành nồng nhiệt, ôn nhu dây dưa……
……
Sau nửa canh giờ.
“Nghỉ ngơi đi, tỉnh ngủ, ta dẫn chàng đến nhà ta.”
“ Nhà Trân nhi ?”
“Là nơi mà Trân nhi lớn lên đó, tướng công có muốn nhìn hay không?”
“Muốn! Muốn! Muốn! Sẽ đi ngay bây giờ?”
“Chàng mệt rồi.” La Chẩn đặt bàn tay trắng nõn lên hàng mi dài ngốc tử này, “Ngủ thôi.”
Ngốc tử ngáp một cái thật to, thật sự buồn ngủ mơ mơ màng màng, lẩm bẩm càu nhàu hỏi: “Nương tử.”
“Ừ?”
“Có tiểu bảo bảo, thì thật không thể ‘muốn’ nương tử sao?”
La Chẩn mặt ửng hồng lên, cằn nhằn: “Ngủ!”
Nhìn một đôi nam thanh nữ tú đang khoát tay nhau đi vào, nhất là thần sắc trên mặt nữ nhi, La gia nhị lão đã biết, đôi này, dù bất kể là ai, cũng chia cắt không được .
“Cha, mẹ.” La Chẩn quỳ gối giữa phòng khách. Chi Tâm thấy thế, lập tức theo nương tử quỳ xuống, mà nhích lại gần, rồi lại nhích lại gần, nắm thật chặt bàn tay trắng nõn mềm mại của nương tử.
“Cha mẹ cũng nhìn thấy, tướng công chàng đã ngàn dặm đến tìm, xin cha mẹ cho phép nữ nhi theo tướng công về nhà.”
“Chẩn nhi, con tội tình gì, con….” Thích thị lắc tay, không nói nên lời lệ đã chảy trước.
“Mẹ, ngài cùng cha vẫn kết luận Chẩn nhi là vì cái nhà này mới gả cho tướng công, nhưng sự thật cũng không phải là như thế. Nếu thực sự khổ sở như thế Chẩn nhi có lẽ sẽ không cương quyết đến mức này. Chỉ dựa vào tình nghĩa của Chẩn nhi cùng Ngọc Thiều công chúa, ngài không phải không biết, chỉ cần Ngọc Thiều công chúa ở trước mặt Quốc quân đưa lên một câu nói, hôn ước hai nhà sẽ trở thành phế thải, sẽ không có bất cứ uy hiếp gì đối với La gia.
Chẩn nhi gả cho tướng công, chỉ là bởi vì Chẩn nhi thích tướng công. Thích tướng công, Chẩn nhi cũng từng do dự bàng hoàng qua, sở dĩ lần đó từ Ngọc Hạ quốc về. Mà tướng công đuổi theo, Chẩn nhi đã không thể trốn thoát nữa. Chẩn nhi duy nhất áy náy, đó chính là phương pháp lừa gạt cha mẹ để có thể gả cho tướng công. Nhưng nếu cho Chẩn nhi chọn lại lần nữa, Chẩn nhi cũng sẽ như thế. Không có tướng công, Chẩn nhi sẽ không chết, nhưng tất nhiên sống không còn ý nghĩa. Cha, mẹ, xin hãy thành toàn cho Chẩn nhi đi.”
Chi Tâm không chớp mắt nhìn chằm chằm nương tử. Lời nói của nương tử, hắn cũng không phải hiểu toàn bộ, nhưng hắn hiểu được tình cảm của nương tử, biết được ý của nương tử. Trân nhi yêu Chi Tâm, Trân nhi thật yêu, thật yêu Chi Tâm…..
“Cha, mẹ.” Hắn ngẩng cao đầu, cất tiếng nói, không hề cười ngây ngô, không quá sắc sảo, trong đôi mắt đen như ngọc, xuất hiện tia sắc bén trước nay chưa từng có, “Xin cha mẹ đem nương tử giao cho Chi Tâm!”
Hướng về phía gương mặt như vậy, La Tử Kiêm không có biện pháp gì, giận dữ nói: “Vì sao? Chúng ta vì sao phải đem Chẩn nhi giao cho ngươi?”
“Chi Tâm yêu nương tử!”
“Ngươi yêu Chẩn nhi ta, là bởi vì Chẩn nhi đối với ngươi tốt. Nếu trên thế gian này cũng có một người khác đối xử tốt với ngươi giống như Chẩn nhi, ngươi cũng sẽ yêu người nọ, không phải sao?”
La Chẩn đột nhiên ngơ ngẩn. Cha chính là cha, lời này như một mũi tên không đầu, đâm chọc thì không phá không đau, nhưng sâu bên trong,


Disneyland 1972 Love the old s