Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1815 lượt.
này tất nhiên sẽ là một tia sáng chói lọi, nếu có thể che giấu được sự ghen tị vừa lướt qua giữa mi tâm, tất nhiên sẽ làm người ta vừa thấy đã thương.
“La tỷ tỷ, tỷ biết đánh đàn à?”
La Chẩn gật đầu, “Diêu tiểu thư cũng biết sao?”
“Y Y chẳng qua là biết một chút, trước kia nhìn tỷ tỷ gảy, len lén ở một bên học…. La tỷ tỷ, Y Y có thể sờ lên cây đàn này một chút được không? Nó thật là xinh đẹp đó.”
“Y Y cứ sờ đi, nương tử nàng là tốt nhất, nàng sẽ không từ chối đâu.” Chi Tâm thùng thùng chạy đi, ôm đàn lại, thả trên bàn trước mắt “bằng hữu mới” này, “Ngươi mau sờ, ngươi mau sờ đi.”
“Chi Tâm ca ca, ngươi thật tốt.”
“Hắc hắc….”
Vị mỹ nhân này, giả vờ tinh khiết, giả vờ chân thật thậm chí giả vờ ngu xuẩn, là vì tướng công sao?
Quả nhiên thật thông minh. Chi Tâm từ thuở nhỏ bị rất nhiều người chế nhạo, có thể nhận thức được kém người kém cạnh, vì vậy, mỹ nhân này đặt mình vào trong hoàn cảnh đó, khiến cho Chi Tâm cảm động lây……
Nhưng, lợi dụng tướng công thiện lương nhà mình như thế, nàng rất không thích…
Dây đàn vang lên tiếng thì La Chẩn hơi giật mình.
Thấy mỹ nhân mười ngón tay như búp măng, nhẹ nhàng lướt qua sợi dây, ngón tay hạ xuống khúc nhạc thần tiên khẽ phát. Mỹ nhân thỉnh thoảng đưa ánh mắt xấu hổ, hướng về phía thiếu niên ngọc thụ lâm phong bên cạnh nhẹ nhàng đưa ra cười nụ lúm đồng tiền mềm mại. Hình ảnh kia, hẳn là đẹp như tranh…
Xoảng— “Ai nha…..”
Tiếng vang này, thật đúng là đối nghịch với người đang có nhã hứng đây. La Chẩn quay đầu nhìn lại, “Làm sao vậy?”
“Tỷ tỷ, là muội, mới vừa đụng phải nha đầu đưa thuốc dưỡng thai cho tỷ tỷ, muội nhận lấy, không đề phòng, cho nên đã làm rớt xuống đất…” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của La Khởi tràn đầy hoảng sợ, nhào tới nắm lấy vạt áo của Chi Tâm, “Hù chết Khởi nhi rồi! Khởi nhi thật sợ hãi! Tỷ phu, Khởi nhi thật sợ.”
“Khởi nhi đừng sợ đừng sợ, nương tử sẽ không mắng ngươi, Chi Tâm cũng sẽ không mắng ngươi.” Chi Tâm ra vẻ rất người lớn, vỗ vỗ vai nàng, “Nhưng mà nương tử phải uống thuốc, Bảo Bảo mới có thể lớn lên, nương tử mới sẽ không đau đau….”
Hoàn Tố tiếp miệng, “Không sao, nô tỳ đến phòng bếp sắc lại là được.”
“Nhưng mà Khởi nhi vẫn thật là sợ, vừa rồi tiếng vang kia lớn như thế, Khởi nhi sợ, hu hu, hu hu……”
La Chẩn nhìn Khởi nhi lôi Chi Tâm khóc không ngừng, mà tướng công thiện lương của mình, tất nhiên sẽ hùa theo nàng đi, còn không ngừng an ủi dụ dỗ. Nàng biết tính tình tiểu nhân của nha đầu này cùng Hoàn Tố, tất nhiên cười thầm trong bụng xoắn đến hết cả ruột?
“Trân nhi, Khởi nhi vẫn còn đang khóc, nương tử….”
Nàng không lên tiếng, tướng công của nàng có phải cũng muốn khóc hay không? “Khởi nhi nàng mỗi lần khóc, chỉ cần ăn chút điểm tâm ngọt sẽ tốt hơn.”
“Ách.” Chi Tâm đem mấy cái đĩa điểm tâm vừa mới đẩy tới trước mặt bằng hữu mới, gật đầu ra sức kéo trở lại, “Khởi nhi, ngươi ăn ngươi ăn, đừng khóc. Ngươi tiếp tục khóc nữa, nương tử sẽ đau lòng. Nương tử đau lòng, Chi Tâm cũng sẽ đau lòng nha.”
La Khởi thút thít không ngừng, “…. Hu hu, hu hu, muội muốn tỷ tỷ đánh đàn cho muội nghe…”
“Nương tử đánh đàn?” Chi Tâm thật nhanh đem đàn mang đến, “Nương tử, nàng mau gảy đi!”
La Chẩn than thở trong lòng, tướng công tương lai của Khởi nhi bất kể là nam tử xui xẻo nào, hi vọng sẽ không bị hành hạ quá mức, tiểu nử tử này a.
Ngón tay nhỏ nhắn gảy dây đàn, tiếng chợt vang lên nhè nhẹ, đã nghe như tiếng nước suối chảy róc rách qua khe núi. Từ thấp tới cao, từ chậm đến nhanh, sau đó chậm rãi đi xuống, tuy là gió thu se lạnh lại cảm giác như có gió xuân tràn đầy. Chim khẽ hót, hoa tỏa hương, trong lúc mơ hồ dường như thấy được thỏ chạy trong núi, nai con trong rừng…..
Tiếng đàn dừng lại, âm thanh trở về tĩnh lặng. La Chẩn đẩy cầm, “Hoàn Tố, bưng chén trà cho ta….”
“Oa a, nương tử, nghe hay quá, nương tử, nàng đàn so với Y Y dễ nghe hơn đó, nương tử, Chi Tâm còn muốn nghe!”
Trên bàn ăn sáng, phu thê Lương Thiện hôm nay đột nhiên có mặt. Vả lại trừ Chi Hành, phía dưới còn có một đôi tỷ đệ đang ngồi, vừa thấy nàng liền gục đầu xuống ngực.
La Chẩn bất động thanh sắc (thản nhiên), cúi thân làm lễ ra mắt.
Ngược lại mặt Lương Đức có chút vẻ thẹn: Bất kể nói thế nào, thê tử Nhị đệ từng gián tiếp làm cho con dâu của anh mình bị trọng thương, vốn là mỗi người đã được phân nhà nay đột nhiên xuất hiện, trước đó không có bất kỳ thông báo gì, khó tránh khỏi cảm thấy có lỗi với con dâu hiền lành hiểu chuyện này.
“Chẩn nhi, ngày hôm nay là lễ hội Hoa ở Hàng Hạ quốc chúng ta, theo lệ, cả ngày hôm nay mọi người trong nhà đều phải đoàn tụ ăn mừng. Cho nên, cả nhà thúc thúc con cũng đều tới.”
“Dạ, con dâu đã nghe tướng công nói. Thúc thúc, thẩm thẩm, gần đây có khỏe không?”
“Khỏe, rất tốt. Mau ngồi, mau ngồi, nghe nói cháu dâu đang có thai, không thể đứng lâu, mau ngồi xuống.” Người lên tiếng là Nhị phu nhân Lương Thiện cũng không có bày ra mặt lạnh, ngược lại có nụ cười châm chọc thoáng qua.
“Cảm ơn thúc thúc thẩm thẩm.”
“Chẩn nhi, đến ngồi bên này với mẹ đi. Hôm nay, mẹ cố ý gọi