Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Si Tướng Công

Si Tướng Công

Tác giả: Kính Trung Ảnh

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.

Hàng Hạ quốc, em sẽ khá hơn một chút?”
“Ít nhất, người ta sẽ không loạn như vậy, mỗi ngày trông cửa tiệm, vừa trông mong hắn, lại sợ hắn. Ngực luôn giống như có một móng vuốt, cào xé tâm vừa đau lại nhột.”
“Được, em theo tỷ đi, chỉ mong chuyến này có thể để cho em hiểu, em cần chính là cái gì.”
Khuôn mặt u sầu của La Khởi bỗng nhiên thông suốt, “Đa tạ tỷ tỷ!”
Đoạn đường này, cũng không tịch mịch, có tướng công dính sát bên người, có Khởi nhi yêu kiều, trong bụng, còn có một bé đang lớn lên. Dựa vào nệm mềm mại ở bên trong xe, dọc theo đường đi đoàn người thưởng thức phong cảnh, gió Thu thổi nhè nhẹ, chim hót, hoa thơm, rất thích ý.
Nhưng về Lương gia ở Hàng Hạ quốc, nghênh đón nàng, cũng là một tình cảnh khác.
Vừa vào cửa, một vị đại mỹ nhân vội vã nhào lên ôm lấy cánh tay tướng công nhà mình. La Chẩn khẽ nhướng đôi mi thanh tú, mỉm cười không tiếng động dò xét. Phút chốc, mỹ nhân kia thoáng nhìn tới nàng, ý vị trong mắt, khiến nụ cười bên mép nàng càng đậm: Dường như, khi mình không có ở đây thì đã xảy ra một ít chuyện thú vị đây.
“Ai nha…..” La Chẩn tay đặt lên thắt lưng, khẽ kêu một tiếng.
“Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?” La Khởi cất tiếng nói mềm mại, phá lệ làm vang dội.
“Nương tử, nương tử!” Bị người túm lấy tay, Chi Tâm quay đầu, giật tay lại liền vọt tới, ôm lấy nương tử, “Nương tử, nàng làm sao vậy?”
“Đau.” La Chẩn khẽ môi dưới, “Tướng công…”
“Nương tử, Chi Hành, mau lấy thuốc, đừng để cho nương tử đau nữa.”
Lương gia Nhị lão vẻ mặt đầy lo lắng, “Chuyện gì xảy ra? Chẩn nhi con khó chịu ở đâu?”
La Khởi nói: “Có lẽ đi đường quá lâu, động thai khí, vội vàng đỡ trở về phòng, để cho Lương Nhị công tử xem một chút.”
“Thai khí?” Lương gia Nhị lão đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo mừng rỡ như điên, “Ông trời a, tổ tông phù hộ, tổ tông phù hộ. Mau mau, đỡ Thiếu phu nhân nâng trở về trong phòng. Chi Hành, con mau bắt mạch cho đại tẩu, kê đơn thuốc an thai, mau a, mau!”
Vương Vân nói chữ “mau” vẫn chưa kịp dứt, Chi Tâm đã sớm ôm lấy nương tử của hắn chạy nhanh về hướng nội viện bọn họ. La Chẩn ở bên trong khe hở cánh tay của trượng phu, đôi mắt đẹp nửa khép lại liếc nhìn vị mỹ nhân kia: Cảm giác nữ nhân sẽ không sai, vị mỹ nhân này, đối với tướng công của nàng, đúng là có một ý định khác






Giận Vì Quân Nâng
“Diêu tiểu thư ạ, nàng là chất nữ bên nhà Nhị phu nhân. Bất quá, nhắc tới cũng đúng dịp, ngày đó Đại thiếu gia ra cửa tìm Thiếu phu nhân, lại gặp Diêu tiểu thư từ trên xe ngựa té xuống, cứu Diêu tiểu thư trở về. Diêu tiểu thư lại đang định tới đây thăm cô cô. Thì ra mọi người đều là thân thích…” Phinh nhi từ lúc hỏi thăm đến nữ tữ kia, bất luận chuyện lớn nhỏ, líu ríu bẩm báo xong.
Diêu cô nương, Diêu Y Y, tên rất hay, tướng mạo cũng đẹp. La Chẩn khẽ gảy đàn vài tiếng, “Hoàn Tố, Cô gia ở đâu?”
“Ở phía sau đút cho A Hoàng a Hắc.”
“Mời Cô gia vào đây, bữa sáng hắn dùng quá ít, Phinh nhi em chuẩn bị chút điểm tâm nữa.”
“A.” Nụ cười Diêu Y Y có phần thu lại, đôi mắt không sợ hãi không chịu thua kém nhưng nháy mắt biến mất rất nhanh, “Y Y lại sai rồi sao? Y Y rất ngốc, tỷ tỷ đừngtrừng phạt Y Y, Y Y từ trước đến giờ rất ngốc nghếch…”
A, phải không? La Chẩn cười hiền lành mềm mỏng lên tiếng, “Y Y không ngu ngốc, Y Y mau ngồi xuống đi.”
Bình tĩnh mà xem xét, khả năng diễn xuất của vị Diêu cô nương này đúng là không kém. Nếu trong nhà mình không có một người nào đó là La Tam tiểu thư, nàng hầu như sẽ tin. Thiên hạ này, ai có thể am hiểu việc sắm vai vô tội hơn La Tam tiểu thư chứ?
Điểm khác biệt là, khi Khởi nhi thật sự lừa gạt cho rằng mình trong nhà là người ngốc nhất, tinh khiết nhất, yếu đuối nhất, mặc dù khi dùng thủ đoạn thì chưa bao giờ từng nương tay. Mà vị trước mắt này, là đầy bụng tâm cơ, giả vờ ngây thơ, tinh khiết, so sánh với Khởi nhi, cao thấp khác nhau rõ ràng.
“Y Y ngươi không phải sợ, nương tử của Chi Tâm là người tốt nhất trên đời, nương tử sẽ không khi dễ ngươi giống như người ngoài đâu. Ngươi mau tới ăn điểm tâm, cái này ăn rất ngon a.” Chi Tâm đem mứt hoa quả trên bàn đẩy qua, “Nương tử, Y Y là bằng hữu mới của Chi Tâm đó.”
“Có thật không? Rất tốt.” La Chẩn giơ khăn lau đi vết bụi trên má hắn, “Nhanh đi rửa mặt rửa tay, chàng cũng tới ăn đi.”
“Chi Tâm nghe tiểu bảo bảo một chút trước.” Chi Tâm đưa đầu to ghé trên bụng đã tròn trịa của nương tử, “Bảo Bảo, con mau lớn lên, Chi Tâm muốn làm phụ thân….”
La Chẩn nhẹ vuốt mái tóc dài đen mượt tựa nước chảy của tướng công, “Tướng công, nói chuyện cùng Bảo Bảo, không cần tự xưng là Chi Tâm.”
“A, vậy Chi Tâm gọi Chi Tâm là gì?”
“Chàng là phụ thân của Bảo Bảo, khi nói chuyện với Bảo Bảo, dĩ nhiên phải tự xưng là ‘phụ thân’.”
“Chi Tâm biết!” Chi Tâm lại đưa tai dán lên bụng nương tử, “Bảo Bảo, là phụ thân đây, con mau lớn lên, nương tử mới không khổ cực như vậy….”
Khóe mắt đuôi mày của La Chẩn đều mỉm cười, nhưng đuôi mắt vẫn liếc vị Diêu đại mỹ nhân kia. Nếu không có Chi Tâm tuyệt sắc, mỹ nhân