XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342321

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2321 lượt.

ấy cô ta, tôi phanh lại, không tin anh cứ đến hiện trường mà xem. Tôi đã phanh trước đấy năm mét rồi.”
Anh Dĩ Phong nhìn tôi: “Đúng không?”
Tôi gật đầu: “Là tôi lao ra đường, không liên quan đến chú ấy.”
Anh ta không nói gì, nhưng vẻ mặt rõ ràng đang hỏi tôi: Cô phát điên cái gì đấy?
Đúng vậy, tôi điên rồi, trong khoảnh khắc tôi lại nghĩ ra cái ý nghĩ nực cười như thế: Tôi không thể cùng sống với ông ta nữa. Không phải ông ta chết thì là tôi mất mạng!
Ông ta thực sự chạy đến, vì tôi mà ngay cả mạng cũng không cần!
Vệ sĩ của Hàn Trạc Thần đến bên người An Dĩ Phong, anh ta tự cho là mình rất hiểu nội tình bên trong, giải thích: “Lão đại, ông chủ đưa tiểu như đi xem phim “Bản năng gốc”, hình như hơi có chút… không.. quá…”
An Dĩ Phong nghiến răng nghiến lợi trừng tôi một cái, chắc đang muốn hỏi tôi: Thời nào rồi mà cô vẫn còn thà chết cũng không theo? Giở chiêu cương liệt quái gì chứ!
Chỉ có điều anh ta không nói, đấm mạnh vào tường một cái, phát tiết sự bực tức trong lòng.
Có thể làm An Dĩ Phong hận đến nghiến răng mà vẫn không dám nói gì, đủ thấy trong lòng anh ta, Hàn Trạc Thần quan trọng đến mức nào. Lẽ nào đây là thứ người ta gọi là tình cảm anh em?
Tôi chợt cảm thấy rất kính trọng thứ tình cảm này của họ….
Một bác sĩ nữ đi ra từ phòng cấp cứu, liếc qua người tài xế ngồi run lẩy bẩy trên đất, rồi nhìn đám đàn ông mặt mày hung tợn đứng đầy hành lang, cô hừ một tiếng: “Các vị có thể nói nhỏ một chút không!”
“Thương thế của anh ấy thế nào?” Mặt dù tôi không muốn nghe trả lời, thế nhưng khi An Dĩ Phong hỏi, tôi vẫn căng thẳng đến nỗi trái tim nhức nhối.
“Không có vấn đề gì! May mà phản ứng đủ nhanh, cơ thể được rèn luyện khá tốt, nếu như là người khác thì khẳng định không cứu được.”
Tôi thở ra nhẹ nhõm, chưa bao giờ biết ơn trời xanh tàn nhẫn như thế, chưa bao giờ hiểu rõ trái tim mình như thế.
Hàn Trạc Thần còn sống, ông ta còn sống, quan trọng hơn bất cứ thứ gì!
Bác sĩ nữ tiếp tục nói: “Chỉ là bị gãy một chân, ba xương sườn mà thôi, à, cộng thêm mất hơi nhiều máu.”
“Thế này mà mẹ nó gọi là không có vấn đề gì?” An Dĩ Phong nổi giận rõ ràng.
“Đối với các người, mấy vết thương kiểu đấy coi như là có chuyện hả?”
“Cô…” An Dĩ Phong vừa muốn nói, người đứng sau anh ta vội vàng ngăn lại: “Lão đại, anh bớt giận, cô ấy là bác sĩ chính…”
Đợi khi vị bác sĩ kia đi rồi, An Dĩ Phong trầm giọng nói: “Điều tra cho tôi về người phụ nữ này, tôi muốn cô ta cả đời này không quên được ba chữ An Dĩ Phong!”
***
Hàn Trạc Thần mê man từ khi được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, tới tận đêm khuya mới tỉnh lại, không kêu rên, chỉ là, từng giọt mồ hôi trên trán rơi xuống.
“Rất đau đúng không?” Tôi nắm lấy tay ông ta, tay ông ta rất lạnh, chẳng hề có độ ấm thường ngày.
Ông ta mở miệng, âm thanh mong manh, tôi không nghe rõ, nhưng tôi đọc được ông ta đang nói gì.
Tôi nói: “Tôi không sao, không hề bị thương.”
Ông ta vui vẻ cười, khi cười trên trán từng giọt mồ hôi vẫn đều đều rơi xuống.
Bác sĩ nói vẫn trong thời gian quan sát, không thể uống thuốc giảm đau. Tôi chỉ có thể ngồi bên cạnh, nắm lấy một ngón tay ông ta như hồi còn bé, nắm thật chặt.
Có lẽ ông ta quá đau, nên nói rất nhiều.
Ông ta nói: “Vì sao em thà chết cũng không muốn ở cùng tôi?”
Ông ta nói: “Nếu như em thật sự không quên được cậu ta, tôi sẽ không ép em nữa.”
Ông ta nói: “Vì cậu ta phải bảo vệ luận án nên thời gian về bị hoãn lại, cậu ta sẽ trở về…”
Ông ta còn nói: “Cả đời này tôi đã trải qua rất nhiều sự chia ly, tất cả những người tôi quan tâm đều rời khỏi tôi, từng người từng người một. Em là người tôi yêu nhất, cũng là người tôi quan tâm nhất… Cho dù em không yêu tôi, cũng ở lại bên tôi, đừng rời khỏi, cứ như lúc trước thôi…”
Tôi không hề nói một câu, ghé đầu vào bên gối của ông ta, lẳng lặng nghe những lời nói mơ mơ hồ hồ ấy, lén để nước mắt thấm xuống ga trải giường.
Tôi cũng yêu người ấy, yêu không ít hơn chút nào.
Người ấy có thể nói ra chẳng hề do dự, còn tôi phải kìm nén khát vọng của chính bản thân mình, không thể nói dù chỉ một chữ!
Em cũng yêu anh, có thể nói ra dễ dàng thế ư!
Sau đó thì sao, để anh cuồng nhiệt yêu một lần, để anh nhận được tất cả nhũng gì anh muốn?
Đợi đến khi tình yêu của anh với tôi ăn vào máu thịt, tôi sẽ cắm một con dao vào ngực anh!
Vậy thì quá tàn nhẫn. Cho dù anh có chết hay không, trong lòng vĩnh viễn tồn tại đau đớn…
Thế nên, nếu đoạn tình này đã định trước không có kết quả, hãy để nó đừng bắt đầu.

Ngày thứ hai tôi về nhà lấy cho Hàn Trạc Thần vật dụng hàng ngày, lúc trở lại An Dĩ Phong đang nói chuyện với anh.
Anh đã uống thuốc giảm đau, tinh thần đã phục hồi khá nhiều.
“Em thật mẹ nó khâm phục anh!” An Dĩ Phong ấm ức nói: “Vì một con đàn bà mà ngay cả mạng sống cũng không cần! May mà phản ứng của tên lái xe kia rất nhanh, phanh lại trước đấy năm mét! Đổi lại là một tay lính mới, anh bây giờ đã nằm trong nhà tang lễ rồi.”
“Nếu như tôi chết dễ dàng thế, sao còn sống được tới tận bây giờ?”
An Dĩ Phong