Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342148
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2148 lượt.
ng được.
Thật ra, có đâm xuống cũng bị anh ngăn lại. Vô ích thôi.
Tôi buông tay, cúi đầu không dám để anh thấy vẻ mặt đau đớn của tôi: “Ông ta có thể cũng có nỗi khổ trong lòng, vì sao ông không thể bỏ qua cho ông ấy!”
“Nỗi khổ trong lòng? Gã đấy thì có nỗi khổ gì trong lòng? Anh ta có vợ con? Người khác không có chắc?” Anh dừng lại một chút, thay đổi giọng điệu: “Thiên Thiên, đối với người con gái lương thiện như em, có lẽ anh ta không đáng chết. Nhưng đây là quy tắc trong xã hội đen, nếu tôi không giết cả gia đình anh ta thì làm thế nào đối mặt được với đại ca?”
“Vậy ông có nghĩ tới việc ông giết nhiều người thế, bản thân mình cũng sẽ không có kết quả tốt.”
Hàn Trạc Thần lạnh lùng cười: “Thế nên tôi và An Dĩ Phong mới không dám lấy vợ, người như chúng tôi sớm muộn gì cũng bị người giết. Ngay bây giờ nếu có người chạy vào đây nói muốn giết tôi, tôi cũng không ngạc nhiên. Đây là xã hội đen, đi trên con đường này, phải tuân thủ quy tắc đó!”
Suy cho cùng thế giới này có hay không: phải và không phải, đúng và sai!
Cha tôi quả thực phản bội họ, hại người khác chết thảm. Nếu như Hàn Trạc Thần không bị người khác ngăn cản, anh cũng có thể đã bị đánh chết.
Hàn Trạc Thần cũng đã cho ông hai cơ hội, nhưng…
Dù sao ông ấy cũng là cha tôi!
Hơn nữa, người nhà tôi vô tội…
Tôi lấy tay che mặt, không muốn suy nghĩ thêm về vấn đề ai đúng ai sai nữa.
“Thiên Thiên!” An bắt lấy tay tôi, nhìn vết thương trên tay tôi, vô cùng căng thẳng. “Vì sao em lại không cẩn thận thế? Đau không?”
“Đau, rất đau!” Không phải đau ở tay, mà ở tim.
Là trái tim đã bị anh hoàn toàn hòa tan nỗi hận.
“Là tôi làm em sợ à?” Anh nắm tay tôi đặt lên môi, khẽ mút lấy vết máu, còn lau đi vết bẩn trên mặt. Anh dỗ tôi: “Nếu như em không quen nhìn hành động của tôi, về sau tôi sẽ không giết người, được không?”
“Ông có thể sao?”
“Có thể!” Anh say đắm nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập tình yêu kiên định: “Nếu không có ai làm tổn thương em…”
Khi anh nói những lời này, tay tôi lại đặt lên môi anh, hơi thở nỏng bỏng len lỏi theo ngón tay, thâm nhập vào tâm hồn cô độc của tôi.
“Xin lỗi..” Tôi rút tay lại, muốn thoát khỏi hoàn cảnh khó tự kiềm chế này. Anh nắm tay tôi, kéo tôi trở lại.
“Em yêu tôi, vì sao lại muốn trốn tránh”.
“Tôi không yêu ông!”.
“Nếu em không yêu tôi thì bây giờ rời khỏi tôi đi, tôi không cần em chăm sóc”.
Vì sao lúc nào anh cũng mạnh mẽ như thế, ép tôi không có đường lui.
Tôi không muốn đi. Nhưng tôi không đi chẳng khác nào thừa nhận tôi yêu anh.
“Được! Tôi đi, ông nghĩ tôi muốn chăm sóc ông hả…” Tôi bướng bỉnh chảy ra khỏi phòng bệnh. Lúc này anh không kéo tay tôi lại nữa. Thật ra, nếu như bị anh nắm thêm lần nữa, tôi sẽ nhào vào lòng anh mà nói: Em yêu anh!
Tôi không cầu mong vĩnh viên ở bên anh, sông cạn đá mòn. Tôi chỉ mong anh cầm tay tôi, ánh mắt say đắm nhìn tôi, dù chỉ là thoáng chốc…
Nhưng tôi không thể, chúng tôi là kẻ thù không đội trời chung!
***
Tôi trải qua cuộc sống không có anh muốn nói tốt thì cũng là tốt!
Mỗi ngày tôi ngồi bên dương cầm, đàn từ sáng đến chiều. Mỗi ngày tôi ngồi trên bàn cơm nhìn chiếc ghế trống đối diện, ăn sạch đồ ăn trước mặt. Tới đêm khuya, tôi đi tới phòng đọc của anh ngồi đọc một đống báo, xem một mẩu quảng cáo đến bình minh. Đôi khi tôi sẽ ngồi xem TV, ôm điện thoại trong ngực, ngủ…
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, tôi mang theo đôi mắt thâm quầng như gấu trúc đi xem lịch. Tôi phát hiện ra mới qua một tuần.
Tôi nản lòng buông nhạc phổ trong tay xuống, mặc quần áo định đi lượn phố. Nghe nói khi con gái đi dạo phố sẽ quên đi những chuyện không vui, tôi muốn thử xem.
Đi dạo phố là chuyện khá thú vị, tôi đi tới đi lui trong khu shop quần áo nam cả buổi chiều. Tôi mua hơn mười cái sơ mi đủ loại màu sắc, hai bộ âu phục, vô số quần, áo phông, bộ đồ ở nhà, còn thêm cả đồng hồ, ví, cà vạt, thắt lưng,… Dù sao cũng chỉ là quẹt thẻ ngân hàng anh đưa tôi mà thôi.
Người trong cửa hàng chỉ vào núi đồ trước mặt tôi, hỏi tôi có muốn tự mình mang về không, tôi gật đầu, “Có thể cho tôi một cái túi thật lớn không?”
Họ mù mờ đưa túi cho tôi, tôi ngồi xuống bóc từng gói đồ ra, nhét từng bộ quần áo vào, cả đống cà vạt, đồng hồ cũng quẳng vào trong đấy, rồi kéo đi.
Thật sự không có sức mà đi. Tôi ôm túi ngơ ngẩn bên đường một lúc, rồi lại đi tiếp.
Đó là lần đầu tiên tôi nếm trải mùi vị nhớ nhung. Mới có bảy ngày thôi, mà đã sức cùng lực kiệt.
Ngày thứ mười, tôi đứng dậy trừ trong đống quần áo nam, đi thẳng tới bệnh viện.
Tôi không vào thăm anh, chỉ ngồi tại chiếc ghế dài trong vườn hoa bệnh viện. Tôi nhìn lên cửa sổ phòng anh, nhìn đến lúc mặt trời lặn.
Có trời mới biết tôi muốn lên đến mức nào, muốn nhào vào trong ngực anh nói cho anh biết tôi nhớ anh, tôi không trốn tránh nữa, không quan tâm kết quả sẽ ra sao, để chúng tôi yêu đương cuồng nhiệt một lần.
Nhưng tôi không bỏ qua được thù hận trong tim, kết quả đã định sẽ vô cùng thê thảm…
Tôi khẽ cắn môi đứng lên, xoa bóp đôi chân tê tê, lặng lẽ rời khỏ