Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342144

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2144 lượt.

ược cười ra tiếng, “Có!”
“Em cười cái gì?”
“Không có gì, tôi thấy thái độ của ông hơi giống thái độ một người đang giận dỗi cha mình!” Lời vừa nói xong, thấy không khí có vẻ không ổn, tôi vội vàng nhận lỗi: “Xin lỗi, tôi không có ý gì đâu!”
“Không sao!” Anh thở dài nói: “Ông ấy là cha tôi!”






Anh yêu tôi, đủ rồi! Một gốc hoa bỉ ngạn mang theo truyền thuyết tình yêu vĩnh cửu, đủ rồi! Chỉ cần có yêu, chỉ cần có những ký ức tốt đẹp đã từng trải qua, sợ gì cả đời không gặp lại
“Cái gì?”
Tôi không biết còn chuyện gì có thể vô lý hơn chuyện một người cảnh sát nuôi một đứa con trai là lão đại xã hội đen.
“Sao trông hai người chả giống nhau gì cả?”
“Là cha dượng của tôi! Cha ruột tôi qua đời khi tôi chưa đầy mười tuổi. Sĩ quan Vu là người tốt, nuôi nấng tôi như con ruột. Thế nên mẹ tôi rất yêu ông ấy, luôn nói tôi phải làm một người tốt như ông, đừng giống cha ruột, ngày ngày chỉ biết đánh bài uống rượu.”
“Nhưng ông vẫn không dẫn theo người đi cùng.”
“Ừ, ngay cả An Dĩ Phong tôi cũng không nói! Mặc kệ đại ca muốn giết tôi, hay là muốn giảng hòa với tôi, tôi đều mong muốn anh ấy biết rõ, tôi là anh em của đại ca, luôn luôn như vậy! Tôi lừa anh ấy, nhưng chưa từng phản bội lần nào…”
Anh điều chỉnh tư thế một chút, tay luồn vào trong túi tìm gì đó, phát hiện túi trống không. Anh thở dài, tiếp tục nói: “Tôi tới muộn một bước, chỉ muộn một bước thôi… Tôi đứng dưới tầng nghe thấy rõ ràng anh ấy chửi tôi, anh ấy nói: ‘Hàn Trạc Thần, mày đã cứu mạng tao, nếu mày muốn mạng tao thì tao cũng không để ý, vì sao mày lại lừa tao…’. Ngày đó, tôi rất muốn lên xem, muốn nói cho anh ấy biết tôi chưa từng phản bội anh ấy! Dù có bị người đánh chết cùng anh ấy cũng được! Đáng tiếc, đến lúc chết, anh ấy vẫn tưởng là tôi hại anh…”.
Thấy trong ánh mắt anh tràn ngập sự u buồn, thậm chí hơi ướt át, tôi lấy ra một điếu thuốc từ trong ngăn kéo, đặt vào tay anh.
Anh day day vùng trán giữa hai hàng mày, lắc đầu.
Tôi có thể hiểu tâm trạng của anh, bạn bè nhiều năm, cùng trải qua những việc sống chết, trải qua hoạn nạn, giữa bọn họ có tình nghĩa quan trọng hơn tất cả. Lôi lão đại nhất định rất quan tâm đến anh. Nếu không thì ông ấy làm sao vẫn còn muốn gặp Hàn Trạc Thần, cùng uống cốc rượu, ôn lại tình cảm anh em, cho dù biết rằng mình bị lừa gạt. Chính vì quan tâm nên trước khi bị đánh chết, ông ấy mới oán hận như thế, không cam lòng người hại ông ấy lại là người ông ấy tin tưởng nhất.
Còn với Hàn Trạc Thần, với sự ngăn cách giữa sống với chết này, ân hận và tiếc nuối bao nhiêu?
Dường như tôi có thể mường tượng ra hình ảnh người cao ngạo như anh đau khổ quỳ xuống cầu xin cha dượng mình, anh sẵn lòng đánh đổi tính mạng đi chứng minh sự trung thành của mình. Nhưng, không ai cho anh cơ hội!
Tôi nghĩ, anh muốn làm người tốt!
Anh rất hiếu thảo với cha mẹ, anh có thể liều lĩnh vì anh em, anh luôn mong muốn người con gái anh yêu hạnh phúc… và đối với người con gái đó, anh luôn kiên trì sự cố chấp và dịu dàng…
Thế nhưng ông trời rất không công bằng với anh! Anh không có cơ hội gặp mẹ lần cuối, người yêu anh tự sát vì anh, lại phải trơ mắt nhìn anh em của mình bị đánh chết mà không làm gì được.
Sự lương thiện của anh, tình nghĩa của anh đều bị hiện thực tàn khốc xóa bỏ. Anh đã trở thành một kẻ giết người không chớp mắt như thế này đây!
“Về sau ông có điều tra ra là ai làm không?”
“Đại ca lăn lộn trong giới lâu vậy, anh ấy sẽ không dễ dàng nói cho người khác chuyện này, trừ khi là người bên cạnh anh ấy. Tôi tung lời nhắn ra ngoài, người nào tiết lộ tin tức thì tự mình tới tìm tôi, tôi sẽ dựa vào quy củ trong giới mà làm, cho người ấy chết vui vẻ. Nếu như đợi đến khi tôi điều tra ra là ai, tôi tuyệt đối sẽ giết cả nhà người đấy! Thế nhưng cái thằng chết tiệt ấy, một chút dũng cảm cũng không có.”
Trong lòng tôi run lên, trên tay đang cầm con dao gọt vỏ táo, vỏ táo bị tôi gọt loạn xạ.
“Khi tôi bị tạm giam, An Dĩ Phong vì tìm gã đấy mà làm cả giới xã hội đen hỗn loạn. Cuối cùng điều tra ra là lái xe của đại ra… An Dĩ Phong hỏi tôi làm thế nào, tôi niệm tình anh ta đã theo đại ca nhiều năm, không muốn ra tay, để tự anh ta thích chết như thế nào thì chết. Không ngờ rằng anh ta lại trốn đi, làm tôi tìm ròng rã một năm trời…”
Đầu tôi rất đau, đau đến mức nổ tung. Tôi khó khăn hít thở, cố gắng kiềm chế cảm xúc hỗn loạn của bản thân: “Ông giết cả nhà người ấy thật ư?”
“Trừ con gái của anh ta… Lúc đầu muốn giết luôn, nhưng vẻ mặt của cô bé khiến tôi không đành lòng. Cô bé vẫn còn nhỏ, không hiểu cái gì. Sau đó nghe nói cô bé bị dọa đến ngốc nghếch, ở trong một viện phúc lợi. Tôi bảo An Dĩ Phong tìm cô bé chuyển đi nơi khác, thuê người chăm sóc cho tốt, bảo vệ cô bé trong cái thế giới tàn khốc này.”
Tôi nắm chặt con dao, mũi dao đâm vào lòng bàn tay. Đau đớn trong lòng bàn tay lan ra toàn thân.
“Vì sao ông muốn giết cả nhà người ấy…” Tôi vung tay, thấy anh nhìn tôi tỏ vẻ không hiểu, không tránh né. Tôi lại không đâm xuố