Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.

u em cũng không sao, nhưng anh ấy không nên lừa em! Không nên sau khi khiến em yêu anh ấy rồi quăng em đi như rác rưởi!”
“Cái này không gọi là lừa gạt! Đàn ông ấy, khi chưa chiếm được em thì thấy rằng em là người phụ nữ tốt nhất trên đời, khi chiếm được rồi thì lại thấy bất kỳ con đàn bà nào cũng hấp dẫn hơn em… Ôi! Không sao, lần đầu tiên đều đau khổ như thế, sau này sẽ không có cảm giác gì nữa!”
Hóa ra tình cảm là trò chơi như thế!!!
Xem ra tôi bị tổn thương chỉ có thể trách tôi không hiểu luật chơi mà thôi!
Chị mở một chai rượu: “Đến đây, chị gái uống rượu cùng em, uống say đi rồi về nhà ngủ một giấc ngon lành… sáng mai khởi đầu mới!”
Lần đầu tiên uống rượu, mùi vị của rượu cực kỳ giống nước mắt, vị đắng mang theo vị mặn chát.
Tôi không thấy khó uống lắm, vì tôi đã quen với mùi vị này từ rất lâu rồi.
Tôi vừa mới uống tới chén thứ ba, dường như thấy hình bóng tao nhã của Hàn Trạc Thần hiện ra trước mắt. Tôi cười tự giễu, mới uống ba chén mà đã say.
Uống hết hai chai, tôi say thật rồi!
Mọi thứ trước mắt đều trở nên quay cuồng. Tôi lúc nào cũng muốn cười, cho dù nhớ tới chuyện gì cũng thấy tức cười.
Nhất là khi nhớ đến mọi chuyện Hàn Trạc Thần làm, tôi cười đến nỗi nước mắt tuôn rơi!
Tôi thật quá ngu dốt, dại dột cho rằng ác quỷ sẽ nhân từ, sẽ lương thiện…
Dại dột cho rằng có thể yêu đương cuồng nhiệt với kẻ thù một lần, chìm sâu vào hạnh phúc hư ảo.
Tôi nhìn lên bầu trời sao qua cửa kính, tựa như thấy cha mẹ bất đắc dĩ nhìn xuống tôi, giống đang nói: Lúc này con nên tỉnh táo lại đi?
Tôi thừa nhận tôi sai rồi, nhưng thật sự tôi không cam lòng…
***
Tôi vào toilet rửa mặt, dưới dòng nước lạnh, bộ óc tôi cuối cùng cũng tỉnh táo lại đôi chút.
Nhưng cơ thể vẫn bị chất cồn làm tê liệt, lảo đảo. Khi đứng ngoài cửa chờ Tiểu Thu, tôi hầu như đứng không vững. Không còn cách nào khác, tôi đành dựa người vào bức tường thủy tinh lập lòe ánh đèn đỏ, đờ đẫn nhìn lên chiếc đèn nhấp nháy bảy màu trên trần nhà.
Hiện tại đã mười một giờ rồi, không biết anh đã về nhà chưa, có biết tôi chưa về không…
Không biết anh có để ý tới không…
Ngay lúc đấy, cánh cửa đối diện hé mở, một người đàn ông ăn mặc sang trọng đi ra.
Tầm mắt tôi xuyên qua khe hở của cánh cửa đang dần khép lại, vừa vặn thấy Hàn Trạc Thần đang ngồi trong đó. Bên cạnh anh là một cô gái vô cùng thuần khiết. Cô ta nhìn anh cười, mang theo chút mến mộ rụt rè. Khoảng cách vừa phải, cũng đủ mờ ám…
Khi cánh cửa sắp sập lại, trong chớp mắt ngắn ngủi, tôi nhìn anh cười, tôi cũng thấy khóe miệng anh hơi cong lên cười với tôi, nụ cười lạnh như băng…
“Thiên Thiên, em nhìn cái gì đấy?” Tiểu Thu đẩy đẩy vai tôi.
“Nhìn ông cha nuôi không bằng cầm thú của em!”
Khuôn mặt chị không hề mang vẻ kinh ngạc. “Chị vốn không muốn nói cho em. Gần đây anh ấy hầu như đến nơi này hàng ngày… Vừa mắt một người mới rất…”
“Rất thuần khiết… Em thấy rồi!”
Nếu như đã từng có chút khó dứt bỏ, có chút không cam lòng, thì giờ đấy cái gì cũng không còn.
Trái tim hoàn toàn không còn cảm giác, tình yêu hoàn toàn biến mất rồi.
“Đừng nhìn nữa, lát nữa chị giới thiệu cho em một anh chàng đẹp trai!”
“Chị Thu!” Tôi lướt qua chiếc váy ngắn màu đen trên người chị, hỏi: “Chị có thể cho em mượn quần áo của chị không?”
“Ôi! Với người đàn ông không yêu em, em cần gì phải dây dưa đau khổ chứ?”
“Vì sao em lại phải dây dưa với anh ta… Trên đời này cũng không phải một mình anh ta là đàn ông! Em ghét bộ dạng của em thôi, cực kỳ ghét!”
Trong phòng hóa trang, tôi mặc vào chiếc váy ngắn trễ ngực màu đen của Tiểu Thu.
Vai và eo tôi nhỏ hơn chị ấy một chút, những phần khác thì không chênh lệch nhiều. Nên sau khi mặc, chiếc váy này cũng không bó sát vào người tôi lắm, đường cong cơ thể lộ ra càng mềm mại hơn.
Tiểu Thu ngà ngà say đưa tay ôm eo tôi: “Ôi chao! Bình thường mặc đồng phục không lộ ra, hóa ra dáng người em chuẩn thế!”
“Chị Thu, ngày thường không thấy rõ, thật ra chị rất thuần khiết đó!”
Thuần khiết… Đàn bà có thể dùng trang phục để giả trang sự thuần khiết và sạch sẽ, cái đấy cũng không chỉ mình tôi có!
Hôm nay tôi mới ngộ ra đạo lý này, đã quá muộn rồi!
Tiểu Thu trang điểm cho tôi khá nhạt, tóc cũng không uốn, trông rất hiền thục, không hề có dáng vẻ gợi cảm. Chị ấy dứt khoát làm tóc tôi hơi mang vẻ ướt át.
Tôi thấy tôi giống như đã lâu không rửa mặt sach, chị ấy nói thế này gọi là quyến rũ.
Tôi nhẫn nhịn ngồi trong phòng trang điểm một tiếng đồng hồ, chênh vênh đi trên đôi giày cao gót của chị tới quầy bar, học người khác gõ ngón tay xuống mặt bàn thủy tinh: “Cho tôi một chai XO!”
Người phục vụ hơi khó xử nhìn tôi, rồi lại nhìn sang người phục vụ bên cạnh.
“Cậu sợ tôi không có tiền à?” Nghĩ lại thì tôi không có tiền thật, tôi đổi cách nói khác: “Ghi lại vào sổ của ông chủ mấy người, ông ấy là cha tôi, không tin cậu…”
“Tôi biết, nhưng…”
“Cậu biết tôi à?”
“Quản lý vừa dặn chúng tôi để ý tới cô, không để cô uống quá nhiều rượu…”
“Tôi mời bạn tôi uống, được chưa?”
“Vâng!” Cậu ta