Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342153
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2153 lượt.
>“Diệp Thiên Vu?”
“Cô ấy rất có thiên phú, cô cũng kỳ vọng khá lớn vào con bé, tưởng rằng nó chắc chắn sẽ… Tiếc là, mới hai mươi tuổi đã tự sát, nghe bảo là vì một người đàn ông… thế nên em nhất định đừng đơn giản quá…”
Những câu nói sau đó tôi không nghe thấy nữa, trong đầu vang vọng cái tên của cô ấy.
Tôi bỗng nhiên nhớ tới bức di thư kia!
Người con gái ấy muốn nghe một câu: Anh yêu em!, muốn một cuộc hẹn hò lãng mạng, đi xem phim rạp, muốn nhìn bờ hoa bỉ ngạn, muốn anh nhớ kỹ ngày sinh nhật của cô ấy, nhớ kỹ tên cô ấy…
Nên anh đã đặt cho tôi tên của cô;
Anh quan tâm chu đáo đến tôi như vậy, che chở tôidịu dàng như vậy;
Anh bắt đầu mời người dạy đàn cho tôi từ lúc chín tuổi, anh luôn luôn thích nhìn bóng lưng tôi khi ngồi đàn dương cầm;
Anh dịu dàng gọi tên tôi :”Thiên Thiên!”
Hóa ra anh vẫn luôn luôn coi tôi là cô ấy. Tôi chẳng qua chỉ là một người thay thế, để anh có thể kéo dài tình yêu anh thiếu hụt người khác, bù đắp sự tiếc nuối trong lòng anh!
Anh thực hiện tất cả những tâm nguyện mà cô ấy chưa đạt được với tôi!
“Không! Không phải!”
Tôi kêu hai tiếng rồi chạy thẳng xuống tầng. Lúc đấy cô giáo rất kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi muốn hỏi anh: Người anh yêu là tôi hay là cô gái kia? Mỗi lần anh gọi Thiên Thiên, trong lòng anh đang nghĩ tới tôi hay là cô ấy?
Xe tới cổng nhà, tiền tôi cũng không đưa mà chạy với tốc độ nhanh nhất qua bãi cỏ, vào đến phòng khách.
Cửa vẫn đóng, nhưng tôi có thể nghe thấy tiếng An Dĩ Phong hét lên: “Loại đàn bà này chỉ để đùa bỡn thôi, bán vào hộp đêm đi!”
Tôi rất ít khi thấy anh ta tức giận như thế, không biết là vì ai!
Tôi đẩy cửa ra, thấy Hàn Trạc Thần ngồi trên ghế sofa, hai tay vùi sâu vào trong tóc, đầu cúi gầm, cắn chặt môi dưới, mặt trắng như cắt không còn hột máu.
Trong trí nhớ của tôi, anh luôn luôn lạnh lùng và điềm tĩnh, có tức giận thế nào cũng mỉm cười, đau đớn thế nào cũng có thể che giấu, chưa bao giờ anh lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng thế này…
An Dĩ Phong thấy tôi sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn Hàn Trạc Thần.
Hàn Trạc Thần dường như nghe được tiếng mở cửa, mở mắt ra nhìn tôi, vẻ mặt bỗng trở nên lạnh lùng.
Tôi cũng muốn thử lạnh lùng bình tĩnh chút, biết không nên làm phiền anh lúc tâm trạng anh không tốt. Thế như thật sự tôi không đè nén được khát vọng muốn có câu trả lời, tôi nhìn thẳng vào anh tầm nửa phút, cuối cùng cũng hỏi: “Cô ấy tên là Diệp Thiên Vu đúng không?”
Anh không trả lời, với lấy điếu thuốc từ trên bàn, châm lửa.
“Vì sao anh lại đặt cho em tên của cô ấy? Vì sao lại bắt em học dương cầm? Người anh yêu là cô ấy phải không? Lúc anh gọi Thiên Thiên, người trong lòng anh là cô ấy! Hoa bỉ ngạn, sinh nhật khó quên, hẹn hò lãng mạn… mấy thứ đó đều là những thứ anh muốn làm cho cô ấy! Cô ấy là người đã chết, nhưng cô ấy vẫn sống trong lòng anh, em chẳng qua chỉ là một người thay thế, phải không?”
Tôi đợi anh trả lời. Anh chỉ cần nói một câu không phải là được rồi!
Tôi sẽ tin anh!
…
Anh im lặng hút hết một điếu thuốc. Trời gian trầm mặc đó khiến tôi hô hấp ngày càng khó khăn. Trái tim nhiệt tình dần dần trở nên băng giá….
Đợi đến lúc anh mở miệng, tôi đã chẳng còn sức lực, đứng không vững. Bởi vì từ trong ánh mắt thờ ơ của anh, tôi đã tìm được câu trả lời.
“Đúng, cô ấy tên là Diệp Thiên Vu!”
“Vậy anh có yêu em không?”
“Chuyện giữa chúng ta thôi quên đi.”
Thôi quên đi?
Đây là lời chia tay của anh, lạnh lùng không chút tình cảm, ngay cả áy náy tối thiểu cũng không có!
Một giờ trước anh và tôi vẫn yêu đến nỗi không thể tách rời, sao có thể đối xử với tôi không hề có tình cảm như thế!
Tôi dùng chút tự trọng cuối cùng đi tới bên anh: “Thật sự không yêu em? Tám năm, anh làm tất cả là vì cái tên này? Đối với anh, em không hề quan trọng?”
“Loại phụ nữ như cô hoàn toàn không đáng để tôi yêu!”
Tôi tức giận đến run rẩy cả người, lại không biết làm thế nào để biểu đạt cảm xúc của mình. Tôi không tranh cãi ầm ĩ với anh nữa, dứt khoát tát một cái: “Loại đàn ông máu lạnh bạc tình như anh lại càng không đáng để tôi yêu!”
“Cô yêu cũng tốt, không yêu cũng tốt! Tôi vốn không quan tâm!”
Anh đứng dậy, đẩy tôi ra, tiện tay lấy áo khoác đi ra ngoài cửa.
“Hàn Trạc Thần!” Tôi ngẩng đầu lên, không hề để nước mắt rơi, người như anh không đáng để tôi rơi nước mắt.
Tôi hít một hơi thật sâu, nói với anh: “Cám ơn anh đã dạy tôi thế nào là không bằng cầm thú!”
Anh quay đầu lại, khóe miệng nhếch lên, lộ ra nụ cười chế nhạo khinh thường.
Trong ánh mắt của anh, tôi đã không tìm được sự triền miên dịu dàng trong trí nhớ.
Tôi nghĩ, nếu có thể tìm được một chút không muốn hoặc khó xử, tôi đều có thể tự khuyên bản thân mình rằng anh có sự nỗi khổ bất đắc dĩ. Thế nhưng nụ cười của anh lạnh như đá ngọc…
Anh Dĩ Phong đuổi theo. Trước khi đóng cửa, tôi nghe thấy An Dĩ Phong nói: “Phản ứng của anh trở nên chậm chạm từ khi nào vậy? Một cái bạt tai của phụ nữ mà cũng không tránh được!”
“Cô ấy thích đánh thì để cô ấy đánh đi. Dù thế nào cũng không đau.”
“Mẹ kiếp! Đau bất