Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342159
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2159 lượt.
lập tức cung kinh đưa cho tôi một chai.
Tôi uống rất say, đầu óc mơ mơ hồ hồ.
Chẳng qua tôi cảm thấy lời dặn dò này không giống thái độ của quản lý, mà giống tác phong của Hàn Trạc Thần…
Cầm chai rượu và ly rượu, tôi không thèm gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa xông vào phòng bao của Hàn Trạc Thần.
Người ngồi bên trong không nhiều lắm, quần áo cũng rất trang trọng, thoạt nhìn khống giống những anh em trong giới.
Gian phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào vị khách không mời tôi đây, ngoại trừ Hàn Trạc Thần đang cúi người rót rượu.
Tôi lướt nhìn qua loa đám đàn ông trong phòng một lượt, thấy không rõ lắm, nhưng có cảm giác đều là mấy lão bốn mươi năm mươi tuổi, đầu hói bụng to khiến người khác nhìn rất muốn nôn.
Có một trường hợp ngoại lệ.
Cậu ta nhìn qua trông khá trẻ, tuổi khoảng hai mưới mấy, cả người mang hơi hướng văn hóa phương tây, nhìn cũng khá hợp mắt.
Tôi đi về phía cậu ta, nháy nháy mắt, nở nụ cười ngọt ngào hơi ngà ngà say.
Không biết có phải không đi quen giày cao gót của Tiểu Thu hay là do ảnh hưởng của chất cồn, chân tôi mềm nhũn, cả người ngã về phía trước. Cậu con trai kia phản ứng nhanh hơn hẳn người bình thường, bước lên trước đỡ lấy tôi.
“Cám ơn!” Tôi rời đến vị trí có thể thấy rõ khuôn mặt cậu ấy. Trông cũng không tồi, làn da trắng bóc, đôi mắt trong veo, mũi thẳng, đôi môi mỏng hồng nhạt. Phong thái cả người rất kiêu ngạo.
Nói một cách đơn giản, đây là điển hình cho loại đẹp trai giống hoàng tử bạch mã.
Khi tôi nhìn cậu ta, cậu ta cũng nhìn lại tôi. Anh mắt lóe lên chút kinh ngạc lúng túng.
Cậu ấy khá kiềm chế, giữ lễ, tác phong nhanh nhẹn, buông bàn tay đang ôm eo tôi ra.
“Tiểu thư, hình như cô đi nhầm phòng rồi.”
“Không đâu…” Tầm mắt của tôi lách qua mặt cậu hướng về Hàn Trạc Thần ở phía sau, không biết vì sao, bây giờ tôi thấy rất rõ.
Lúc này ánh mắt tôi và anh vẫn không chạm nhau, chỉ thấy rượu trong ly của anh sóng sánh dữ dội, nên tâm tình của tôi rất tốt, giọng nói cũng dịu dàng: “Tôi uống rượu một mình buồn chán quá! Anh uống với tôi đi?”
“Rất tiếc, tôi còn có việc…”
Tôi không đợi cậu ta nói xong, trực tiếp ngồi xuống bên người cậu ấy, học tập mỹ nữ gợi cảm ngồi đối diện, cùng một điệu bộ như thế…
“Không sao, tôi có thời gian… Tôi đợi anh!”
Một lão dùng ánh mắt háo sắc nhìn tôi từ đầu đến chân, đặc biệt là dao động trên đôi chân mảnh khảnh của tôi một lúc lâu, cười nói: “Đàn ông trẻ tuổi đẹp trai đúng là có diễm phúc, mỹ nữ mê người thế này mà cũng chủ động đến với cậu…”
“Có lẽ cô ấy hơi say!” Tu dưỡng của anh chàng đẹp trai không tệ, ung dung ngồi xuống cạnh tôi, cũng không đuổi tôi đi, chỉ làm như không thấy tôi mà thôi.
Mấy người đấy tiếp tục nói chuyện, toàn nói về những chuyện kinh tế và chính sách mà tôi không hiểu.
Không ai để ý đến tôi, tôi day day thái dương đau nhức, tự mình rót rượu, uống một hơi cạn sạch.
XO không giống với mấy thứ rượu khác. Uống XO tựa như có một con dao nhỏ rạnh một đường từ cổ họng xuống dạ dày, họng cháy bỏng nhức nhối.
Tôi che miệng ho cật lực, hoàn toàn chẳng còn chút hình tượng gì.
Anh chàng đẹp trai đang nói chuyện ăn ý với mọi người đột nhiên đưa một chiếc khăn tay tới trước mặt tôi, rồi tiếp tục nói chuyện với người khác.
Tôi cũng không nói lời cảm ơn, thầm nghĩ tìm một cốc nước lọc.
Nhìn trên bàn đều là đủ loại rượu.
“Đi lấy một cốc nước đá!” Giọng nói của Hàn Trạc Thần nhàn nhạt vang lên, vệ sĩ sau anh mau chóng bước ra ngoài.
Nước đá được đem tới rất nhanh, tôi uống một hớp, cuối cùng cũng không ho khan nữa.
Tôi cầm trong tay cốc nước lạnh buốt, lại nhớ tới lời anh từng nói: “Em không nói tôi cũng hiểu em cần gì…”
Chua sót xộc lên khoang mũi, trái tim tan nát bắt đầu ngưng kết lại.
Tôi ngẩng đầu nhìn thấy cô gái bên cạnh anh, trái tim lại rời rạc.
“Mới tìm được người thay thế mới hả? Chúc mừng nhé!” Mặc dù tôi có hơi choáng váng, âm thanh cũng mơ mơ hồ hồ, tôi vẫn cố duy trì nụ cười: “Trước khi chơi thì phải nói rõ luật chơi, đừng đánh lừa tình cảm của người ta đó!”
Cô gái có hơi tủi thân nhìn Hàn Trạc Thần, dường như muốn nghe anh giải thích, nói một câu: “Không phải đâu, người anh yêu là em!”
Nhưng Hàn Trạc Thần cũng không thèm liếc cô ta một cái, lạnh lùng nói: “Em say rồi! Tôi gọi người đưa em về!”
“Tôi không say, tôi không về!” Tôi kéo cánh tay anh chàng đẹp trai, cơ thể dựa vào vai cậu ấy: “Đêm nay tôi muốn ở cùng anh ta…”
“Choang!” Một tiếng thanh thúy vang lên, ly rượu trong tay Hàn Trạc Thần nát bươm. Những mảnh thủy tinh nhỏ cắm sâu trong lòng bàn tay, rượu vang hòa lẫn với máu, nhỏ từng giọt từng giọt trên bàn.
Cô gái bên cạnh anh hoảng hốt lau vết máu trên tay cho anh, như vô tình như cố ý dùng ánh mắt độc ác lườm tôi một cái.
Những người khác vẫn còn đắm chìm trong cám dỗ tửu sắc. Còn anh chàng đẹp trai bên cạnh tôi rất nhạy cảm nhận ra được không khí khác thường, cúi đầu nhìn tôi đang dựa vào vai cậu ấy, rồi lại nhìn qua khuôn mặt lạnh lùng của Hàn Trạc Thần, lặng lẽ rút tay ra.