XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342192

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2192 lượt.

. Nhưng tôi thật sự rất muốn ăn hải sản.
Dù sao đây cũng là bữa tối cuối cùng trong đời của tôi.
“Cậu đi tìm cách đi, chúng tôi cũng không vội, có thể chờ được.” Anh nói với người phục vụ.
“Vậy xin ngài đợi một chút, tôi đi hỏi.” Một lát sau người phục vụ nhanh bước tới, nói cho chúng tôi biết: “Không có vấn đề gì, đồ ăn sẽ lên rất mau.”
Quả nhiên rất nhanh, mới hai mươi phút họ đã bưng lên hai đĩa hải sản. Màu sắc và mùi thơm đậm đà giống hệt quán hải sản nối tiếng làm ra.
“Tốc độ của bọn họ nhanh thật đấy.” Tôi cảm thán từ tận đáy lòng: “Hai mươi phút mà đã có thể mua về đây.”
“Hai mươi phút không kịp để mua về. Chắc là bên kia mang sang.”
“À!” Thấy anh đưa tay ra, tôi vội vàng kéo cả hai chiếc đĩa về phía tôi: “Em bóc cho anh ăn.”
“Em hả?”

Trong nhà hàng lãng mạn, mỗi người đều yên lặng mà tao nhã ăn cơm Tây, duy có mỗi tôi hai tay bẩn bẩn chiến đấu miệt mài với con tôm trong tay năm phút đồng hồ. Cuối cùng khi ly rượu vang của anh chỉ còn lại một ngụm, tôi đã lột xong con tôm đặt lên đĩa anh.
Anh nhìn thịt tôm tơi tả nát bấy trong đĩa, hỏi tôi: “Em xác định là em tính dùng tốc độ này ăn cơm hả?”
Tôi kiên quyết gật đầu, lại cầm một con cua, bắt đầu nghiên cứu xem bên hành động từ chỗ nào
Tôi nghe thấy anh bất đắc dĩ nói với người phục vụ: “Lấy cho tôi thêm hai chai rượu vang nữa.”
“…”
Từ lần đầu tiên tôi ăn đồ sản bị đứt tay, về sau mỗi khi đi ăn hải sản anh đều bóc vỏ giúp tôi, vào trong đĩa tôi thì chỉ có thịt hoàn chỉnh.
Trước đây, tôi cứ ăn và coi đó là điều đương nhiên.
Hiện tại tôi muốn bóc cho anh một lần, mới hiểu được rằng, ngón tay chầm chậm tách vỏ cứng và thịt trắng muốt kia, có bao hàm rất nhiều thương yêu và chiều chuộng.
Trái tim đều đã bị sự hối hận cay đắng chiếm giữ.
Một lát sau, anh thấy tôi vẫn còn vần con cua, lật đi lật lại để xem, anh không nhịn được nói với tôi: “Thiên Thiên… Chúng ta nói chuyện đi.”
“Được!”
Tôi cúi đầu tiếp tục nghiên cứu xem làm sao chiếc vỏ cứng rắn của con cua làm sao mà vỡ ra được.
“Em ở với anh lâu vậy, em nghĩ anh quan tâm đến cái gì nhất?”
Tôi suy nghĩ cẩn thận một lát, cuộc đời của anh coi như có thể gọi là thành công. Tiền tài, sự nghiệp, danh vọng, cái cần có thì đều có. Mà hình như anh cũng không để ý mấy thứ này.
“Chắc là tình cảm.” Tôi đáp
Anh nhìn người phục vụ rót rượu vang, mỉm cười, có thể thấy tôi không làm anh thất vọng.
Vậy em thấy trong tình cảm không thể chấp nhận được điều gì nhất?”
Tầm mắt của anh vẫn gắn chặt vào ly rượu vang. Dưới ánh sáng của ngọn đèn, khuôn mặt anh hơi tối tăm.
Không đợi tôi trả lời, anh đã tự mình đưa ra đáp án: “Là lừa dối!”
Tôi bất an cúi đầu, vỏ ngoài cứng cáp của con cua đâm vào tay tôi.
Anh tiếp tục nói: “Loại người như bọn anh lăn lộn trong giới bất cứ lúc nào cũng có thể bị người bán đứng. Thế nên bọn anh coi tin tưởng và trung thành quan trọng hơn bất cứ thứ gì! Anh và An Dĩ Phong cùng đi được tới ngày hôm nay chính là vì bọn anh tin cậy lẫn nhau.”
Tôi nhất thời thấy đáy lòng chìm xuống, vì hô hấp không thông mà mọi thứ trước mặt tối đen như mực!
Chắc chắn anh không tùy tiện mà nói ra hai chữ “lừa dối” lúc này.
Nhưng anh đang ám chỉ cái gì đấy? Là vì lời giải thích hôm nay của tôi về con dao, hay là anh đã biết rõ thân phận của tôi…
Mạch máu toàn thân tôi như đảo chiều, sự kinh hoàng bám chặt trên mỗi dây thần kinh. Tôi có cảm giác như đang rơi xuống vực sâu không đáy, hoàn toàn mất đi trọng lượng.
Không biết thời gian tôi qua bao lâu, tôi cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Tôi suy nghĩ cẩn thận, chắc anh chưa biết thân phận thật sự của tôi, nếu không thì anh sẽ không dùng giọng điệu bình tĩnh nói chuyện với tôi thế này đâu.
Tôi chú ý quan sát sắc mặt anh, thử hỏi dò: “Trước đây anh nói anh tin tưởng em nhất, nếu như… em nói là nếu! Nếu em lừa anh, có phải anh sẽ rất tức giận không? Có thể tha thứ cho em không?
Tầm mắt anh chuyển qua khuôn mặt tôi. Ánh mắt sắc bén như xuyên thấu cơ thể tôi, thẳng tiến vào nơi sâu thẳm của tâm hồn.
Tôi hơi hoảng loạn cúi đầu tránh né.
“Thiên Thiên.” Anh lấy con cua trong tay tôi, mân mê ngón tay đã sưng đỏ của tôi. “Anh yêu em! Bất kể trước đây em có lừa anh cái gì, anh cũng đều không so đo nữa. Nhưng từ giờ trở đi, nếu em lại lừa anh, anh vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho em!”
Tôi thật sự không hiểu, vì sao anh lại muốn nói như vậy?
Anh đã biết thân phận thật sự của tôi, hy vọng tôi chủ động nói ra để đối lấy sự tin tưởng cuối cùng của anh. Hay là anh không biết nhưng anh không muốn lén lút điều tra tôi, muốn tôi thẳng thắn với anh…
Cuối cùng tôi nên nói như thế nào.
Đây là lựa chọn khó khăn nhất trên đời mà tôi phải đối mặt. Nếu tôi nói thật thì chứng tỏ tôi sẽ phải từ bỏ cơ hội báo thù cuối cùng. Nếu tôi không nói sẽ mất đi cơ hội cuối cùng để yêu anh.
Một bên là kẻ thù không đội trời chung, một bên là tình yêu khắc cốt ghi tâm, tôi bị hai loại sức mạnh giằng xé. Tôi rất muốn bản thân mình bị xé nát vụn thành những mảnh nhỏ, không bao giờ phải quyết