Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342191
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2191 lượt.
định nữa.
“Em…”
Anh cắt lời tôi: “Anh không muốn nghe em giải thích gì hết. Anh chỉ muốn nghe một câu, em nên hiểu…”
Trong lòng tôi rất hỗn loạn, hỗn loạn đến mức cái gì cũng không nghĩ ra được.
Thứ tôi cần nhất hiện giờ là bình tĩnh.
Trong lúc đầu óc phiền loạn, tôi đột nhiên trông thấy chiếc dương cầm giữa nhà hàng, tôi lập tức nói: “Đã lâu rồi anh chưa nghe em đánh đàn. Hôm nay em sẽ đánh cho anh nghe bản nhạc em yêu thích nhất.”
Anh trầm mặc nhìn tôi, không nói gì.
Tôi làm như không phát hiện ra sự thất vọng của anh, đi về phía chiếc dương cầm màu trắng đặt giữa phòng.
***
Khi tiếng đàn vang lên, tôi thấy ánh mắt Hàn Trạc Thần đông lại, hàng mày xiết chặt.
Đúng thế, cho dù ai nghe thấy một bản “Hóa điệp” có một không hai này, tim đều bị xiết lại.
…
Khi đàn được nửa bài, rất nhiều hình ảnh đẹp đẽ dường như thoát ra từ trong bộ phim đen xưa cũ.
Tôi cười với anh, và cũng thấy anh cười với tôi, cho dù nụ cười có hơi trống rỗng.
Sau khi đàn hai phần ba bài, toàn bộ nhà hàng đều trở nên yên lặng, nước mắt tôi rơi từng giọt từng giọt trên phím đàn.
Tiếng đàn dưới ngón tay run rẩy của tôi càng lúc càng thê lương.
Tôi khó khăn lấy chút can đảm cuối cùng mà nhìn anh, mỉm cười với anh…
Anh đang bóc vỏ cua rất thành thục, đặt thịt cua vào đĩa tôi…
Thế giới của tôi trong nháy mắt bị phá hủy, toàn bộ lý trí đều hóa thành hư vô!
Khi đoạn nhạc dạo cuối cùng vang lên, ánh mắt của tôi và anh gặp nhau dưới áng sáng màu đỏ rực rỡ. Chúng tôi chăm chú nhìn nhau, giây phút vĩnh hằng ngắn ngủi nhất…
Đệm với tiếng đàn, tôi chậm rãi nói:
“Tôi gặp một người đàn ông không nên gặp, cũng yêu người đàn ông không nên yêu này. Cho dù câu chuyện của chúng tôi có kết cục thế nào, tôi cũng đều cám ơn số phận đã để tôi gặp gỡ anh, yêu anh… Bởi vì, cho dù trong mắt người khác anh là loại người gì, trong mắt tôi anh vẫn là người đàn ông tốt nhất trên thế giới này, không có người đàn ông nào… hoàn hảo hơn anh!”
Một loạt tiếng vỗ tay lịch sự vang lên, tôi dứng dậy, khép lại nắp dương cầm.
Ngón tay tôi vô cùng lưu luyến trượt trên nước sơn bóng mượt kia…
Anh đứng lên, trong đôi mắt sâu thẳm nhìn không ra là vui mừng hay là lo lắng.
Tôi đi tới bên anh, mỉm cười. Hai chúng tôi ôm lấy nhau.
Có cái ôm này há chẳng phải như có một loại hạnh phúc trong cuộc đời dễ dàng khô héo như hoa tươi sao.
“Thiên Thiên, em là người con gái đẹp nhất anh từng thấy…”
“Thần, em hứa với anh… Từ giờ phút này, em sẽ không bao giờ lừa anh nữa.”
Tôi biết điều anh muốn nhất định là những lời này!
Cho dù tương lai có ra sao, ít nhất tôi đã thể hiện được giây phút xinh đẹp nhất vì anh!
Tôi đã thật sự trải qua sự tuyệt vời của tình yêu tội nghiệt…
"Em bằng lòng ở bên anh, chẳng liên quan đến lãng mạn, cũng không liên quan đến tình dục... Là bản thân anh... khiến em say, không tỉnh được!" ...
Đây là bữa tối ngon nhất mà tôi được ăn từ khi ra đời tới nay. Tôi học theo anh cách bóc tôm và cua, bắt chước anh thưởng thức rượu vang.
Mùi vị của rượu vang hơn hẳn XO và bia, đây mới là thứ chân chính làm người ta ngây ngất.
Chỉ cần nhìn chất lỏng nửa trong suốt đong đưa trong ly rượu, cùng với màu hồng như bảo ngọc rực rỡ động lòng người, âu cũng là một loại hưởng thụ.
Ly rượu đặt bên môi, không khí pha trộn mùi hương thoang thoảng lâu năm, giống mùi vị trên người anh vậy.
“Thiên Thiên, em đừng rời khỏi anh có được không.” Anh lo lắng nhìn tôi: “Hôm nay khi anh đi đón em, thấy cô giáo em nói em đi đã lâu rồi, anh tưởng em đã rời khỏi…”
“Em sẽ không đi đâu hết.” Tôi nhìn xuống ngón tay đặt trên ly thủy tinh trong suốt, viên kim cương lấp lánh soi sáng sự mù mịt trong lòng tôi. “Cho dù thế nào em cũng ở bên anh.”
Cho đến ngày em chết!
“Chúng ta kết hôn đi! Ngay mai luôn!”
“Kết hôn? Ngày mai?” Đầu tôi nóng lên, lập tức gật đầu. “Em không cần hôn lễ đâu. Em muốn đi châu Âu hưởng tuần trăng mật.”
“Được! Mai chúng ta đi nhận giấy chứng nhận kết hôn, rồi anh đưa em đi du lịch trăng mật.”
Ngày mai tôi sẽ trở thành bà Hàn!
Tôi thật sự không thể tin được chuyện này là sự thực.
Trước đây tôi đã từng thề son sắt: Tôi không quan tâm anh có thể lấy tôi hay không!
Nhưng có người phụ nữ nào lại không để tâm đến lời hứa hẹn cả một đời? Có người phụ nữ nào không muốn kéo người đàn ông mình yêu đi đến trước mặt người khác, nghe anh gọi một tiếng: “Bà xã!”
Là phụ nữ, có mấy ai có thể thoát khỏi thứ hạnh phúc tầm thường này.
“Em có thể hỏi anh một câu rất quan trọng không?” Tôi rất nghiêm túc hỏi anh: “Anh lấy em có phải vì anh đã từng hứa với A May là anh sẽ kết hôn với cô ấy không?”
“Cái gì hả?” Anh bị sặc rượu vang, với giấy ăn che miệng ho khan, trừng mắt nhìn tôi không nói nên lời. “Em…”
“Ngày sinh nhật mười tám tuổi của em, anh từng nói em là người thay thế cô ấy!”
“Anh chưa bao giờ nói.” Cuối cùng anh cũng hết ho khan, điều hòa hơi thở rồi nói: “Là em nói.”
“Nhưng anh lấy tên