Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2352 lượt.
ũng không hẹn gặp lại, chỉ nói: “Cám ơn cô!”
Buổi chiều hôm ấy, tôi ra công viên nhìn mấy cụ già tập Thái Cực Quyền, nhìn khuôn mặt hằn lên vết tích năm tháng, nhìn bọn họ vì muốn sống lâu hơn một chút mà nỗ lực.
Tính mạng, thật sự đến lúc gần mất đi mới thấy nó quý báu đến nhường nào.
Sau đó, tôi một mình lượn trên những con phố, dọc theo tuyến đường ồn ào, ngơ ngác nhìn những tủ kính trong mấy gian hàng.
Khi đi qua một ảnh viện, tôi bị chiếc áo cưới trắng tuyết mê hoặc. Tôi đi vào trong chụp một bộ ảnh áo cưới.
Sau đó tôi chọn được một cuộn phim khá ổn để rửa. Các cô ở đây đề nghị tôi tháng sau tới lấy. Tôi gật đầu cười, quan sát tỉ mỉ từng bức ảnh trên máy tính lại một lần.
Trong hình, tôi cười rất hạnh phúc, chỉ tiếc rằng đôi mắt đong đầy ánh nước…
Ra khỏi ảnh viện, mới đi qua được hai con phố, tôi lại quay về nhìn bộ ảnh một lần mữa.
Tôi để lại cho họ địa chỉ nhà tôi, nói: “Nếu khi đó tôi không thể tới lấy, các chị chuyển cho tôi tới địa chỉ này được không? Nếu như người nhận là một người đàn ông rất tuấn tú, các chị có thể chuyển lời giúp tôi không, rằng: Tôi yêu anh ấy! Tôi thật sự, thật sự rất muốn làm cô dâu của anh ấy… Mỗi đêm tôi chờ anh ấy về nhà… là bởi vì tôi muốn chờ anh ấy…“
***
Khi tôi đang đi dạo một mình không có mục đích khắp các cửa hàng, điện thoại di động reo vang.
Tôi nhìn thoáng qua điện thoại rồi lập tức bắt máy, giọng nói của Hàn Trạc Thần nghe hơi bất an: “Thiên Thiên, em ở đâu?”
“Em ở trong trung tâm mua sắm Thanh Cẩm… Anh đang ở đâu?”
“Anh tới đón em về. Cô giáo em nói là em đã về từ rất sớm.”
“À, em đến trung tâm mua sắm lượn lờ chút.”
“Anh đi đón em, em đang ở tầng mấy?”
“Tầng ba, khu trang phục nữ.”
“Em đừng đi đâu nhé.”
Trong lúc đợi anh đến, tôi lại mò mẫm chiếc váy công chúa lộng lẫy bên cạnh.
Cô nhân viên phục vụ rất nhiệt tình đón tiếp, liếc qua chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của tôi, lập tức cười: “Cái váy này cực kỳ thích hợp với khí chất cửa cô. Cô mặc vào nhất định sẽ rất đẹp.”
“Đưa cho tôi một bộ để thử.”
Tôi ra khỏi phòng thử đồ, đứng trước gương cởi bỏ bộ đồng phục, có cảm giác hoàn toàn thay da đổi thịt, cũng thật có vài phần giống công chúa.
Tôi hỏi cô nhân viên phục vụ: “Tôi mặc thế này có đẹp không? Có thể để một người đàn ông nhớ kỹ suốt đời không?”
Cô ấy cười: “Cô sắp đi hẹn hò à?”
“Đúng vậy!” Tôi cười đáp: “Buổi hẹn hò cuối cùng.”
Cô ấy lập tức nói: “Tuyệt đối có thể khiến anh ta không thể quên được.”
Tôi mân mê dấu hôn lộ ra bên ngoài cổ áo, nhớ tới cuộc triền miên khắc ghi trong trí nhớ ngày hôm qua, nước mắt rơi từng hạt từng hạt trên chiếc váy.
“Xin lỗi, tôi không mua nữa… Nếu như là lần hẹn hò cuối cùng, vẫn là đừng để anh ấy nhớ làm gì. Về sau anh ấy lại nhớ tôi…”
Khi tôi kéo cánh cửa phòng thay đồ muốn đi vào thì đột nhiên nghe thấy tiếng gọi của Hàn Trạc Thần: “Thiên Thiên!”
Tôi vừa mới quay người, anh đã ôm lấy vai tôi, kéo tôi vào lồng ngực.
Cánh tay anh mạnh mẽ như thế đấy, lặng lẽ biểu đạt tình yêu kiên định của anh dành cho tôi.
Tôi lau mồ hôi trên trán anh: “Rất nóng à?”
“Em có đói không? Bữa tối muốn ăn gì?” Anh vừa hỏi tôi, vừa xé mác váy, đưa cho vệ sĩ. Đồng thời anh còn chỉ vào một chiếc áo gió, nói: “Gộp cả cái này, đóng gói hết lại cho tôi.”
Tôi hiểu rằng bên ngoài nhất định rất lạnh!
Anh đổ mồ hội vì vội vàng, vì lo lắng cho tôi.
“Xin lỗi. Em không nên đi lung tung.”
Anh không nói gì, nhận lấy áo gió từ nhân viên phục vụ rồi khoác vào cho tôi. Trước khi mặc còn cố gắng nhìn kỹ sau lưng tôi.
“Có gì sao?” Tôi khó hiểu quay lại nhìn.
“Không có gì!” Anh cười rất xấu xa: “Anh đang nhìn xem khóa ở chỗ nào.”
Thấy cô nhân viên không nhịn được cười trộm, tôi xấu hổ nói lảng sang truyện khác: “Anh thấy em mặc cái váy này đẹp không?”
“Vẫn là không mặc gì thì đẹp hơn…”
***
Tôi kéo tay anh đi vào trong nhà hàng. Ngay lập tức tôi bị rung động bởi phong cách cổ điển lãng mạn nơi đây!
Đỉnh của nhà hàng này được che phủ bằng tấm kính mờ, mơ hồ có thể thấy ánh sáng xuyên qua. Không biết đó là ánh sao hay là ánh sáng của ngọn đèn.
Ánh sáng của chiếc đèn tường giống lá phong, hòa lẫn với hình ảnh đong đưa của đôi nến đỏ, tạo nên một thứ ánh sáng mờ ảo trên chiếc bàn u tối
Nhà hàng dùng những cây tử đằng phân cách khoảng cách giữa các bàn, cộng thêm ánh sáng như vậy, khu vực quanh đây bật lên sự cao quý ý nhị.
Đặc biệt nhất chính là chính giữa phòng ăn có một cô gái đàn dương cầm. Tiếng đàn du dương phối hợp với sự đặc biệt của nhà hàng, lãng mạn mà cao quý.
Hàn Trạc Thần giúp tôi cởi áo ngoài rồi đưa cho người phục vụ. Anh kéo ghế mời tôi ngồi xuống.
“Muốn ăn gì nào?” Anh nhận lấy thực đơn từ phục vụ, đưa tới trước mặt tôi.
“Em muốn ăn đồ hải sản! Cua hấp, tôm tươi nướng.”
Cánh tay đang đưa thực đơn cho tôi của Hàn Trạc Thần chững lại, rồi rụt về trả nó lại cho người phục vụ vẻ mặt áy náy.
Rất rõ ràng, trong khung cảnh thanh nhã như này, tôi nên gọi thịt bò bít tết, lịch sự cầm dao giả bộ thanh lịch