Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sớm Yêu Trễ Cưới

Sớm Yêu Trễ Cưới

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341407

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.

í lưu chuyển quanh mình dường như cũng đông kết lại.
“Không buông!” So về bướng bỉnh, anh luôn luôn không thua cô.
Đối thoại và cảnh tượng quen thuộc, khiến Thích Giai nhớ tới năm đó khi anh thổ lộ cũng như vậy, túm tay cô kiên định nói, “Không buông!” Sau đó như trẻ con tuyên bố, “Anh mặc kệ, ai cho em vừa rồi bỏ rơi anh, bây giờ muốn nghĩ cũng đừng nghĩ.”
Kỳ thực cô chính là bị lời thổ lộ bất thình lình xảy ra làm trở tay không kịp, khi muốn cự tuyệt mới phát hiện bị anh cầm tay. Trong lòng bàn tay nóng bỏng kia có một ít mồ hôi, tiết lộ sự khẩn trương của anh. Một cái chớp mắt kia, rung động tích lũy nhiều ngày cùng với tình cảm lúc khó khăn, làm cô đỏ khóe mắt, nắm tay anh lại hỏi, “Bây giờ bỏ mặc không được, vậy về sau thì sao?”
“Về sau càng đừng nghĩ tới!”
“Vậy ngộ nhỡ anh muốn bỏ em thì sao?” Cô cố ý đáp trả.
Anh nổi cáu, nắm tay cô càng dùng sức, “Sẽ không, anh cả đời cũng sẽ không buông tay.”
Cả đời? Cả đời của họ __ quá ngắn!
Chuyện cũ như phim, khiến cô đau buồn tận trong tim, nước mắt đột nhiên trào ra nơi hốc mắt, giống như chuỗi trân châu bị đứt dây, một viên rơi lại một viên lăn dài trên má.






“Muốn thêm một bước để chứng minh anh giới tính bình thường không?” Trán anh dán trên trán cô, cười thật ôn nhu, nhưng cũng thật gian tà.
“Không cần.” Thích Giai vội vàng lắc đầu, hai má ửng đỏ. Sao còn cần chứng minh, anh nếu không bình thường, vậy bây giờ cái vật gì đó đang lớn thì là gì?
“Thật sự không cần?” Lâm Tiêu Mặc ác ý đem cô áp sát vào mình, không có ý tốt mà cọ xát.
“Không cần!” Cô lặp lại, mặt đỏ như muốn xuất huyết.
“Như vậy a…” Lâm Tiêu Mặc tỏ vẻ thất vọng mà thả lỏng lực tay, “Ai, anh còn muốn chứng minh mình trong sạch nha.”
Cô thở sâu, quyết định tiếp tục tìm đường ra, “Anh ôm chặt như vậy, tôi hít thở không thông!”
“Em cần ôxy?” Lâm Tiêu Mặc cao giọng, trong thanh âm không giấu được ý cười.
Thích Giai vừa nghe, ngay lập tức đưa tay che miệng lại, thành công chặn được cái hôn sắp hạ xuống. Nhìn anh không chút nào che giấu thất vọng, Thích Giai âm thầm đắc ý, hừ, may mà mình phản ứng nhanh nhẹn.
Bất quá, lòng bàn tay ướt át làm Thích Giai mở to mắt, rút mạnh tay về, ghét bỏ mà lau trên áo sơ mi anh, “Bẩn muốn chết, anh là cẩu a!”
“Không đúng, là trư.” Anh véo mũi cô sửa lại.
Hành vi vô liêm sỉ như vậy rốt cuộc làm cơn tức giận ngấm ngầm của Thích Giai bộc phát. Cô dùng sức đánh cánh tay anh, “Lâm Tiêu Mặc, anh rốt cuộc không buông tôi ra?”
“Không buông a!” Lâm Tiêu Mặc nhún vai, không để ý đến quả đấm đang hạ xuống như mưa. Sau đó nghiêm túc nói, “Thích Giai, lúc này đây, anh tuyệt đối sẽ không buông tay em.”
Lời tuyên thệ bá đạo cùng chuyên tâm trong đôi mắt anh làm cho Thích Giai mềm lòng, tay cũng dần dần dừng lại. Cô lẳng lặng nhìn Lâm Tiêu Mặc, ý muốn từ trên mặt anh tìm ra một tia trả thù hoặc vẻ mặt trêu đùa, đáng tiếc, ngoài quyết tâm kiên định, chỉ có tình yêu nồng đậm.
Yêu? Đúng. Anh yêu cô. Cô sớm nên đoán được việc dây dưa gần đây là bởi vì anh còn yêu cô, nhưng cô không muốn lại càng không dám đi chứng thật. Tựa như năm đó, lựa chọn làm như không thấy anh say mê theo đuổi, hiện tại cô cũng lựa chọn trốn tránh tình yêu của anh.
Sau khi thấy rõ tâm ý anh, tâm tình Thích Giai cũng trở nên mâu thuẫn phức tạp. Cùng lúc cảm thấy may mắn vì anh vẫn yêu mình như xưa, cùng lúc lại bởi vì rõ ràng biết rõ con đường phía trước của họ xa vời, không dám đáp lại. Cô vốn muốn dùng khả năng Lâm Tiêu Mặc có bạn gái làm cảnh giới. Nhưng bây giờ, anh làm rõ tình cảm, còn không cho phép cô giả câm giả điếc, cô nên làm sao bây giờ?
Thấy Thích Giai nhăn chặt chân mày, Lâm Tiêu Mặc biết cô chắc chắn là đang đấu tranh, cũng rõ tính cách của cô, kiên quyết ép buộc sẽ phản hiệu quả. Vì thế trước tiên tính toán thể hiện thái độ, lại chậm rãi làm tan rã thành lũy kiên cố cô xây dựng.
“Thích Giai.” Lâm Tiêu Mặc nhẹ giọng, “Cho anh một cơ hội, để cho anh theo đuổi em một lần nữa được không?”
Khẩn cầu dịu dàng làm cho lòng Thích Giai đang đấu tranh liền lung lay. Một nửa cô nói, “Đáp ứng đi, rõ ràng vẫn còn yêu nhau, tội gì tự mình chuốc lấy khổ.”
Một nửa cô lại khẳng định, “Hai người không có kết quả, đau dài chi bằng đau ngắn.”
Một nửa kia lại đứng ra, dứt khoát nói, “Ai nói, có lẽ anh sẽ không để ý.”…
Trong lòng cô đang giao chiến, Lâm Tiêu Mặc cũng tiếp tục thuyết phục, “Anh có nhà, có xe, thu nhập tốt, không có bạn gái, giới tính cũng bình thường.”
“Về điểm ấy, em nếu không tin, anh có thể lập tức chứng minh.” Anh cắn lỗ tai cô nói nhỏ, “Hơn nữa, thời gian sẽ không quá ngắn, hẳn là có thể thỏa mãn em…”
Phốc! Nghe nói thế, Thích Giai nhịn không được ngắt vào lưng anh một phen, mắng, “Ai muốn anh thỏa mãn?”
“Đúng nha.” Lâm Tiêu Mặc ý vị thâm trường cười cười, “Anh như thế nào lại quên, em rất nhanh a.”
Trời ơi, lời của anh thật là không làm người ta muốn chết không được. Để mặc anh nói tiếp, chính mình sợ là thật sự bị xấu hổ và giận dữ mà chết rồi. Vì muốn