XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sớm Yêu Trễ Cưới

Sớm Yêu Trễ Cưới

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341410

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1410 lượt.

i khác, rất xấu hổ.
“Em muốn ngủ sô pha?” Anh cười không đàng hoàng, “Em không sợ nửa đêm anh thức dậy, xúc động, liền…”
“Em ngủ giường!” Không đợi anh nói xong, Thích Giai liền trực tiếp đẩy anh ra, chạy trốn vào phòng ngủ.
Nghe thanh âm khóa trái cửa, Lâm Tiêu Mặc liếc mắt nhìn chùm chìa khóa đanng treo trên quầy bar, lộ ra nụ cười giảo hoạt.
Đêm thuộc về bọn họ, chỉ vừa mới bắt đầu…






Thích Giai có bệnh thích sạch sẽ, còn có tật xấu quen giường lúc ngủ. Cô vốn nghĩ rằng thay đổi ngủ trên giường của Lâm Tiêu Mặc chắc chắn sẽ mất ngủ, không ngờ hơi thở quen thuộc trong gối đầu và chăn lại làm cho cô yên ổn, giấc ngủ rất nhanh kéo tới.
Trong lúc mông lung, Thích Giai bỗng cảm giác có một đôi tay bò lên thắt lưng cô. Sợ tới mức phút chốc mở to mắt, giật mình muốn ngồi dậy, liền được một cái ôm ấm áp tiến tới, hơi thở quen thuộc bao quanh, “Đừng sợ, là anh.”
Ba, thần kinh căng thẳng thoáng chốc biến mất, sau khi xác định không có nguy hiểm, Thích Giai mới vừa tức lại vừa sợ đấm mạnh lên bả vai anh, “Anh hù chết em rồi!”
“Hư…” Lâm Tiêu Mặc bắt được tay cô, kề sát môi, giọng nói vang lên nhẹ nhàng, “Anh ở đây, không sợ, không sợ”.
Chìm trong giọng nói ôn nhu của anh, lòng Thích Giai chậm rãi ổn định trở lại, lúc này mới nhớ tới việc hỏi anh, “Anh vào đây bằng cách nào?” Cô nhớ rõ chính mình đã khóa trái cửa a!
Lâm Tiêu Mặc nói rất chậm, giọng trầm thấp mà kéo dài làm rung động tiếng lòng Thích Giai, làm cô không khỏi lộ vẻ xúc động, nước mắt hội tụ nơi hốc mắt.
“Thực xin lỗi.” Cô ngơ ngẩn nhìn chăm chú Lâm Tiêu Mặc. Giờ phút này, ngoại trừ nói xin lỗi, cô không biết còn có thể nói gì.
“Ngốc, đừng khóc.” Lâm Tiêu Mặc ngồi xuống, đem cô ôm vào trong lòng, ngón tay dịu dàng lau đi nước mắt của cô, “Tất cả đã là quá khứ, chúng ta phải quý trọng hiện tại, có được không?”
“Ừ” May mắn thay, đi dạo một vòng, ông trời vẫn để cho bọn họ gặp lại. May mắn thay, khi xa cách nhiều năm, họ vẫn còn yêu đối phương.
“Vậy chúng ta ngủ đi, được không?” Lâm Tiêu Mặc nhân cơ hội yêu cầu trọng điểm.
“À” Cô gật đầu, nằm xuống chuẩn bị ngủ. Chỉ có điều bên gáy có hơi thở truyền đến làm cho cô đột nhiên tỉnh ngủ, quay đầu kinh ngạc hỏi, “Anh không đi ra hả?”
Người nào đó không thực hiện được gian kế “A” lên một tiếng, oán hận nói, “Còn muốn đuổi anh ra ngoài a?”
“Đương nhiên.” Thích Giai biết ý đồ của anh, nhưng dù sao xa nhau cũng nhiều năm, cô cần thời gian để thích ứng.
Tỏ ra hiểu được suy nghĩ trong lòng cô, Lâm Tiêu Mặc thở dài, “Thôi được, buổi tối mệt rồi, em nghỉ ngơi sớm chút, anh đi ra ngoài ngủ.”
“Để em ra ngoài ngủ đi, sô pha ngắn, anh nằm không thoải mái.” Cô nói xong liền rời giường, lại bị tay anh một phen kéo trở về. Lực va chạm quá lớn, hai người song song ngã quay về giường, tạo thành tư thế mờ ám. Thân hình to lớn của anh cứ như vậy dán vào, làm cho mỗi tấc da thịt trên người cô đều bị hâm nóng, tuy rằng còn cách mấy lớp quần áo, cũng đã vô cùng thân mật đủ khiến tim đập loạn nhịp.
Thích Giai chỉ cảm thấy không biết làm sao, giãy giụa muốn đứng lên, lại bị Lâm Tiêu Mặc khóa trụ.
‘Đừng nhúc nhích, để anh ôm một lát.” Anh nâng tay lên, khẽ vuốt ve khuôn mặt non mềm, ngón tay đi dọc gò má đến đôi môi đỏ mọng, trong đôi mắt đã sẫm lại toát ra mấy ngọn lửa.
Thích Giai vội vàng xoay mặt qua, tránh đi tiếp xúc cọ sát của người kia, chỗ bị anh chạm qua vẫn nóng bỏng như bị thiêu cháy.
Cô ngoan ngoãn không dám cử động, mà người nam nhân kia cũng không an phận, bàn tay to lại theo vạt áo tiến vào, trượt trên lưng trơn bóng của cô.
“Đừng!” Cô để tay ra sau bắt được tay anh, lớn tiếng uy hiếp, “Làm nữa, em giận đó!”
“Được rồi.” Lâm Tiêu Mặc không tình nguyện thu tay lại, oán trách nói, “Quỷ hẹp hòi, chạm một chút cũng không cho.”
“Xin lỗi, quá nhanh, em không chuẩn bị kịp, cho em thêm thời gian được không?”
Nghe ra trong giọng nói là do dự cùng xin lỗi, Lâm Tiêu Mặc trấn an vỗ vỗ lưng nàng, “Được, không vội.”
“Vậy cho anh một cái hôn ngủ ngon, anh sẽ ra ngoài ngủ.” Ngón tay thô ráp của anh vuốt ve qua môi cô, mang theo khát vọng trong ánh mắt, làm cô không tự chủ mà run rẩy.
Thích Giai ngừng thở, ở cái nhìn chăm chú như lửa kia nhẹ nhàng phấn chấn, chữ “Không” kia còn nằm trong cổ họng, thủy chung không thể nói ra được.
“Một cái hôn cũng không được sao?” Thanh âm anh cực nhẹ trong đêm tối cũng đủ khiến cho người mê hoặc, Thích Giai kìm lòng không được, trong đầu hiện lên đủ loại hình ảnh.
Cái hôn nóng ẩm bao phủ lên, khác với hai lần mạnh mẽ bá đạo trước, dịu dàng làm cho cô không thể phản kháng.
Lâm Tiêu Mặc liếm mút đôi môi đỏ mọng non mềm kia, tinh tế hôn lên khóe miệng cô, cho đến khi cô phát ra tiếng thở dài nhẹ nhàng, mới đưa lưỡi vào trong miệng cô, thi hành kích tình dụ hoặc.
Đồng thời, trong lúc hôn, đôi bàn tay to thon dài của anh cũng lặng lẽ bơi vào trong áo sơ mi của cô, khi toàn thân cô mềm đi, lại dọc theo thắt lưng một đường hướng lên trên, cầm lấy nơi