Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341413
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1413 lượt.
nhô ra trước ngực kia của cô, vân vê làm non hồng mà cao ngất.
Cảm giác từ cái hôn của anh, giữa cái va chạm thăm dò của anh, cuộn trào mãnh liệt kéo tới, khiến cô run rẩy nhẹ, toàn thân tê dại mà yếu đuối.
Chút lý trí còn sót lại kêu gọi Thích Giai phải thoát ra, mà Lâm Tiêu Mặc lại như nhìn thấu ý nghĩ, bàn tay to áp chế đầu cô, hôn sâu hơn.
Anh hôn ngày càng ôn nhu, cũng phát ra bá đạo mạnh mẽ, mà đôi tay nóng bỏng kia, lại càng làm càn hơn, vân vê, kĩ thuật, sức lực kia giống như đã thấm vào sâu trong máu anh.
Nhận thấy được tay anh đã muốn tháo bỏ nội y của mình, Thích Giai kinh hoảng nghĩ muốn xoay người xuống dưới, “Chờ một chút, anh nói là hôn ngủ ngon thôi…”
“Bảo bối, anh nói dối.” Lâm Tiêu Mặc thì thầm chầm chậm, ngón tay bỗng nhiên tiến vào ôn nhuận.
“Anh muốn em!” Anh thấp giọng tuyên bố. Động tác trên tay tốc độ nhanh hơn, khi quần áo đã cởi ra hết, Thích Giai đã sớm không còn sức phản kháng, chỉ có thể yếu đuối nằm úp sấp mà khẽ Y.
Ngón tay truyền đến cảm giác trơn ướt làm cho Lâm Tiêu Mặc nhẹ nâng thắt lưng cô lên, lại nhắm ngay vị trí, chậm rãi đi vào.
Chờ cô thích ứng lại, Lâm Tiêu Mặc mới bắt đầu hung hăng xông lên, tư thế vuông góc làm cho cô rơi vào càng sâu, mà đôi môi cô lại lộ ra thanh âm càng làm cho anh dốc sức ra trận, không bao lâu liền đem cô lên đến cao điểm.
Thích Giai rên hừ hừ rồi ngã xuống, ghé vào trên ngực tinh tráng của anh há mồm thở dốc.
“Xem đi, anh đã nói em sẽ rất thích!” Lâm Tiêu Mặc vuốt mái tóc đen mềm của cô, ác ý trêu chọc, “Thế nào? Anh có làm em thỏa mãn không?”
Thích Giai bực bội anh nói hươu nói vượn, rồi lại mệt đến không muốn tranh cãi, vừa thay đổi ý, liền há mồm cắn lên hồng mai trước ngực anh, trong lòng nói, xem anh còn khi dễ em không!
Trong lòng mặc dù muốn cắn chết anh, nhưng khi cắn thật thì lại không đủ quyết tâm. Một ngụm không nặng không nhẹ này, Lâm Tiêu Mặc lại xem là tán tỉnh. Vậy nếu nữ nhân đã chủ động, anh đương nhiên phải cúc cung tận tụy mới được.
Suy nghĩ điều đó xong, Lâm Tiêu Mặc ôm lấy thân thể nữ nhân của anh, xoay người một cái liền đem cô đặt dưới thân, nơi dính vào nhau đó lại chưa chịu rời đi, ma sát quay cuồng khiến Thích Giai kêu đi ra, cũng không nói ra được, hờn dỗi lại bị anh nhét toàn bộ vào miệng.
Lâm Tiêu Mặc chuyển động càng lúc càng nhanh, cũng càng ngày càng mạnh mẽ, bỗng hạ ở chỗ sâu nhất, vừa đau lại vừa trướng, không thể nói rõ là thoải mái hay khó chịu, cố tình ngăn chặn miệng của cô lại, muốn la cũng la không được, chỉ có thể nũng nịu cầu xin trong kích thích vô chừng mực đó.
“Gọi anh.” Lâm Tiêu Mặc buông tha cho miệng cô, chuyển qua gặm nhắm cái gáy trắng nõn kia.
“Lâm Tiêu Mặc.”
“Không đúng!” Anh hạ thắt lưng, đi vào sâu hơn.
“Tiêu Mặc?” Cô thử.
“Không đúng!” Lực đạo anh lớn đến nỗi cơ hồ muốn đem cô đính lên đầu giường.
Thích Giai chịu không nổi tra tấn như vậy, dùng tay quấy nhiễu lưng anh, lại bị bắt lại, mười ngón tay giao nhau, “Em trước kia đều gọi anh là gì? Tiểu trư?”
Tiểu trư? A, cô nghĩ, anh trước kia vẫn nói cô ngốc, sủng nịnh mà gọi cô Tiểu trư, nhưng cô không phục, oán giận, “Anh thông minh như vậy sao lại coi trọng đầu heo ngốc em đây?”
Lâm Tiêu Mặc cười, dán lên môi cô nói, “Bởi vì anh là dưa a, heo ăn dưa, em ăn anh!”
“Sao rồi? Nghĩ không ra ư? Trí nhớ thật kém!” Lâm Tiêu Mặc híp mắt lại, tần suất bên dưới càng mạnh.
“A!” Thích Giai thét chói tai nắm chặt tay anh, lời từ cổ họng tuôn ra, “Qủa… dưa… em nhớ rõ, em nhớ rõ!”
Cô cũng nhớ, nhớ rõ lần đầu tiên anh hôn mình thì mặt ửng đỏ, nhớ rõ anh đứng trong sân nhà cô nói, “Anh nhớ em rồi”, nhớ rõ anh vượt qua thiên sơn vạn thủy chạy tới quê nhà chỉ vì sinh nhật cô, nhớ rõ hai người hợp lại làm một khi ánh mắt sáng ngời của anh hứa hẹn một đời một kiếp…
Anh trao cho cô tình yêu sâu sắc, cô đều nhớ rõ, cũng chưa bao giờ quên. Lại một lần nữa, cô rất cảm kích trời xanh đã cho họ gặp lại nhau.
“Tiểu trư, nhớ rõ, phải nhớ cả đời.” Anh giữ chặt thắt lưng cô, tốc độ thay đổi rất nhanh, sau đó phóng thích nỗi nhớ nhiều năm của mình trong tiếng thét chói tai của cô.
Họ gắt gao ôm nhau, cảm thụ dư vị sau G triều. Ngón tay Lâm Tiêu Mặc xẹt qua lau đi mồ hôi trên lưng cô, “Mệt không?”
“Ừ” Cô mệt đến không thở nổi.
“Anh đi lấy khăn mặt để lau cho em.”
“Được.” Cô mệt mỏi không thể nhúc nhích, chỉ là rất muốn lau đi chất nhầy nhầy giữa hai chân kia thôi.
Lâm Tiêu Mặc đứng dậy đến buồng vệ sinh vắt khăn mặt, giống như lau chùi trân bảo mà lau đi vết bám trên người cô.
Thích Giai ngay từ đầu còn ngoan ngoãn để mặc anh chà xát, khi phát hiện anh muốn tách chân mình ra, cô kinh hoảng la lên một câu, “Không cần a.”
Anh đè nặng tay cô, dụ dỗ nói, “Ngoan, đừng che, lau sạch để cho e dễ ngủ.”
“…” Thích Giai ngượng ngùng mà tách chân ra.
Tất nhiên, vào lúc Lâm Tiêu Mặc lần thứ hai ở trên thân thể cô, Thích Giai mới phát hiện mình lại bị lừa, lời nói của người đàn ông này quả nhiên không thể tin.
Hậu quả của việc lăn qua lăn lại quá mức chính là buổi sáng hôm sau