Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sớm Yêu Trễ Cưới

Sớm Yêu Trễ Cưới

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1454 lượt.

cùng anh đi Nhật Bản, còn nói mình đi xin bạn nhường lại học bổng.
Tiêu Tố Phương kinh ngạc khó hiểu vội vàng gọi điện cho người bạn công tác ở đại học P, mới biết được là Thích Giai dùng học bổng của mình nhường lại cho Tiêu Mặc.
Khi biết thật tình, bà có chút xúc động, nhưng cảm động là cảm động, muốn con mình và tiếp viên quán bar cùng một chỗ, bà tuyệt đối không thể chấp nhận.
Bà lại tìm Thích Giai, đem tờ chi phiếu 10 vạn đặt trên bàn, “Chút tiền này, cô nhận đi, lúc ấy cảm ơn cô đã nhường lại học bổng.”
“Cô, tiền con không thể nhận. Nhưng con có chuyện muốn xin cô…”
Tiêu Tố Phương nghĩ Thích Giai muốn xin mình không phản đối chuyện cô và Tiêu Mặc kết giao, vì thế không đợi cô nói xong, bà đã lớn tiếng dọa người, “Tôi sẽ không đồng ý hai người cùng một chỗ.”
“Không phải.” Thích Giai mím môi, cố gắng lộ ra một nụ cười nhạt, “Con muốn xin cô không đem chuyện đi làm của con nói cho Lâm Tiêu Mặc, cũng không nói với anh, học bổng là con nhường lại.”
“Cô còn muốn tiếp tục lừa nó?”
Thích Giai lắc đầu, khổ sở nói, “Không, con chỉ là không muốn làm cho anh tổn thương sâu hơn thôi.”
Chính những lời này làm cho Tiêu Tố Phương đồng ý khẩn cầu, đem sự tình năm đó giấu giếm đến bây giờ.
Sau này, con mình và Thích Giai rốt cuộc cũng chia tay. Đoạn thời gian đó Tiêu Mặc rất tiều tụy, là những năm tháng khó khăn nhất. Nhìn con mình mượn rượu tiêu sầu, Tiêu Tố Phương tâm đau, nhưng bà tin tưởng thời gian có thể làm lành hết thảy miệng vết thương, cũng tin tưởng vững chắc quyết định của mình là đúng.
Đáng tiếc tạo hóa trêu ngươi, xa cách 7 năm, đứa con đó thế mà lại cùng Thích Giai ở một chỗ. Bây giờ, nếu không giấu được nữa, dứt khoát khiến nó hoàn toàn hết hy vọng.
Nhìn con mình thâm trầm ngẩn ngơ, Tiêu Tố Phương thở dài, tình ý sâu xa nói, “Tiêu Mặc, cưới vợ cầu thông suốt. Mẹ và ba con tuyệt đối không để ý con cưới một cô gái có điều kiện gia đình bình thường, nhưng Thích Giai chắc chắn không thích hợp.”
Bà hít sâu, quyết định nói ra lời nói càng bén nhọn, “Những nơi đó, không cần mẹ nói con cũng biết, bên trong có bao nhiêu nữ nhân là sạch sẽ, bồi rượu bồi cười không tính, nếu bị mang lên sân khấu, vậy…”
“Mẹ.” Lâm Tiêu Mặc lên tiếng cắt ngang lời mẹ, không muốn nghe được những lời anh không thể chịu đựng được.
Tiêu Tố Phương thở dài, nhắc lại lập trường, “Chính con còn không muốn nghĩ tới, tóm lại mẹ sẽ không chấp nhận một người không sạch sẽ như vậy làm vợ con.”
Mãi đến khi tiếng đóng cửa vang lên, Lâm Tiêu Mặc mới nặng nề mà tê liệt ngã xuống giường. Tấm ảnh kia và lời nói của mẹ không ngừng thoáng hiện lên trong đầu anh, đó thật là người con gái anh yêu sao? Cô sao có thể gạt mình làm công việc bê bối như vậy, cô sao có thể một lần lại một lần cho anh là thằng ngốc, ra tay đùa bỡn trong lúc đó?
Anh gắt gao nhắm chặt mắt, bởi vì dùng nhiều sức, lông mi và mí mắt hơi run rẩy. Một giọt chất lỏng ấm áp theo khóe mắt chảy xuống, dừng lại ở tóc như tưới lên trong lòng, làm cho anh phát lạnh một trận. anh dùng tay ngăn mắt lại, không cho nước mắt chảy ra, nhưng chúng một chút cũng không nghe lời, phía sau tiếp trước dũng mãnh chảy ra, làm ướt tóc anh. Giờ khắc này, anh rốt cuộc cảm nhận được cái gì gọi là đau lòng, không phải đau như kim đâm, cũng không phải đau nhảy dựng lên, mà là như trong ngày đông bị ngâm trong nước đá vô biên, lạnh từ đầu đến tứ chi, sau đó ngay cả trái tim cũng phải run rẩy vì đau. Cái đau từ trái tim băng giá cùng với một cảm giác áp lực không thở nổi, thật giống như tim đập, đều đánh mất tiết tấu vốn có.
Dường như trải qua một thế kỷ, anh mới lấy điện thoại, nhấn dãy số của Thích Giai, khi điện thoại vừa được thông, anh liền hỏi, “Thích Giai, nói cho anh biết vì sao?”






Trên đường về nhà, Thích Giai liên tục suy nghĩ chuyện này nên nói từ đâu, vừa tìm cách lùi bước xoay sở, là nói ra toàn bộ hay chỉ chú ý trọng điểm, điều quan trọng nhất khi nghĩ đến phản ứng của Lâm Tiêu Mặc, trong lòng cô giống như thùng nước bị tát đi, bất ổn, bất chợt sinh ra ý định thối lui.
Cô vội vàng lắc lắc đầu, vứt bỏ ý niệm trốn tránh, lại lấy điện thoại nhắn cho Lâm Tiêu Mặc một tin, “Em đã về nhà, anh còn bận việc gì không?” Đúng vậy, cô muốn bức bản thân không còn đường lui nữa, như vậy cô mới có thể dũng cảm bước tới.
Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại liền reo lên. Thích Giai nhìn thấy màn hình lóe lên một cái tên, dùng sức nắm chặt chén trà, liên tục hít sâu mấy hơi, mới bấm nhận điện thoại, “Bí đỏ, em có việc muốn nói với anh, lúc trước…”
“Thích tiểu thư…” Bỗng dưng một giọng nữ cắt ngang lời cô, “Tôi là mẹ của Lâm Tiêu Mặc, Tiêu Tố Phương.”
Một câu, làm cho Thích Giai phút chốc thẳng lưng, a một tiếng nói, “Cô khỏe chứ?”
“Tôi không có hứng thú nghe cô giải thích, tôi gọi cho cô, một là muốn cô suy nghĩ thận trọng mới quyết định nói ra, hai là muốn cho thấy lập trường của tôi, tôi tuyệt đối không đồng ý cho cô và nó kết hôn, Lâm gia chúng tôi cũng tuyệt đối không thể nhận một